Ngũ Thừa Phong vừa rời đi, Quan thị đã kéo phu quân sang một bên, nhỏ giọng thì thầm. Âm thanh nói chuyện của hai người rất khẽ, Lê Tường cố gắng căng tai lắng nghe nhưng cũng không thể nghe rõ ràng.
“Chàng nói thật hay giả đó?”
“Thiếp cũng đâu biết, nên mới bàn bạc với chàng đây.”
Trong mắt Quan thị hiện lên vẻ hài lòng, bà càng nghĩ càng thấy chuyện này rất có lý.
“Chàng không thấy gần đây tứ oa thường xuyên ghé nhà chúng ta sao? Hôm nay còn nghe nói hắn đến tửu lầu giúp đỡ việc vặt. Chàng lại nhìn chuỗi vỏ sò trên tay nữ nhi xem, đó cũng là do tứ oa khi trước áp tải hàng hóa xong, lúc trở về đã tặng cho con bé đó. Thiếp đoán chắc chắn hắn đã phải lòng Tường Nhi nhà ta rồi.”
“Hắn ái mộ là chuyện của hắn, quan trọng là nữ nhi nhà chúng ta có ưng thuận hay không. Chàng không thấy bây giờ nữ nhi đang toàn tâm toàn ý lo liệu chuyện tửu lầu sao? Hơn nữa, con bé mới mười bốn tuổi thôi, nàng vội vàng chuyện này làm chi?”
Lê Giang không muốn nhắc tới chuyện hôn nhân đại sự của nữ nhi, hắn vừa quay đầu đi, vừa thu dọn những món đồ linh tinh vừa đặt vào tủ chén.
“Ôi... Hai túi đậu nành này bị đặt trong một góc mà chưa được buộc kín, nay đã hỏng mất quá nửa, thật đáng tiếc, đáng tiếc thay!”
Hai túi đậu nành này được cả nhà mang từ trong thôn lên, cứ thế bị bỏ quên trong tủ mà chưa kịp dùng đến. Về sau, phòng bếp thường xuyên chế biến các món từ bột mì và xào rau, thành thử ra người nhà cũng dần dần lãng quên sự hiện diện của chúng. Nếu không phải hôm nay dọn dẹp lại tủ chén, e rằng chẳng biết đến bao giờ mới nhớ tới.
Lê Giang cầm cái mẹt ra, trút hai túi đậu nành vào đó, đoạn lại đi tới kéo thê tử lại, bảo hai người cùng nhau lựa ra những hạt đã hỏng mà vứt bỏ.
Vẫn còn nhiều hạt nguyên vẹn đến thế, nếu vứt bỏ đi thì thật lãng phí. Chi bằng lấy ra rang chín, chờ lúc rảnh rỗi nhâm nhi vài hạt, cũng là một món ăn vặt ngon miệng vậy.
Chờ đến khi Lê Tường đã ghi chép cẩn thận sổ sách ngày hôm nay, nàng mới đi qua phòng bếp. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy từng hạt đậu nành vàng ươm trong mẹt, ý tưởng vừa tan biến lại một lần nữa vụt hiện trong tâm trí nàng.
Nàng biết mình đã bỏ quên điều gì rồi!
Đậu nành! Thạch cao!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng có thể làm đậu hũ!
Một cơ hội kinh doanh tuyệt vời nhường ấy mà tới tận bây giờ nàng mới nhớ ra.
Nếu có thể chế biến ra đậu hũ, nàng ắt sẽ triển khai được vô vàn món mới, thực đơn của tửu lầu cũng vì thế mà được tăng thêm hơn trăm món.
Trong khắp thành An Lăng, tửu lầu mọc lên san sát, cớ sao chỉ Đông Hoa danh trấn thiên hạ? Ngoài việc Đông Hoa tọa lạc ở vị trí đắc địa, lại thêm tửu lầu nguy nga tráng lệ, còn một nguyên nhân nữa, chính là bọn họ chịu bỏ ra cái giá hậu hĩnh để chiêu mộ đầu bếp ưu tú, khiến cho mỗi tháng tửu lầu đều liên tục cho ra các món mới lạ.
So với những tửu lầu khác bao nhiêu thời gian không hề thay đổi, tự nhiên Đông Hoa ưu việt hơn hẳn.
Tửu lâu của Lê gia ta cũng chẳng hề kém cạnh, đợi đến khi tu sửa hoàn tất, chắc chắn sẽ khiến cả thành An Lăng phải kinh ngạc, trầm trồ.
“Phụ thân, mẫu thân, hãy để lại cho con những hạt đậu nành còn tốt nhé, con có việc cần dùng đến.”
“Con có việc thì cứ lấy đi, có đủ dùng chăng? Nếu chẳng đủ, mai ta sẽ mua thêm ít nữa.”
Lê Tường gật gật đầu, hiện giờ nàng đang vui vẻ khôn xiết, vừa mang đậu nành đi ngâm, vừa dặn dò: “Cần phải mua thêm nha, hãy mua chừng ba mươi cân, cả thạch cao sống nữa. Phụ thân, người nhớ phải ghé tiệm t.h.u.ố.c mua giúp con mấy khối thạch cao nhé.”
Quan thị vừa nghe tới thạch cao sống, liền nghĩ rằng nữ nhi của mình mắc chứng mẩn ngứa giống thê tử của đệ đệ trong nhà.
Bởi vậy, khi hai mẹ con lên lầu, bà liền giục nàng vạch áo lên để bà xem xét, khiến Lê Tường vừa khóc vừa cười.
“Mẫu thân, con chẳng mắc chứng mẩn ngứa, thạch cao để dùng vào việc khác. Người cứ yên tâm đi, nếu con có gì đó không thoải mái nhất định sẽ nói cho người biết mà.”
“Thật sự không mắc chứng mẩn ngứa ư?”
“Không có đâu, mẫu thân cứ an giấc đi, con mệt mỏi rã rời rồi.”
---