Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 367



 

Ngày hôm đó, Lê Tường bôn ba ngược xuôi không biết bao nhiêu chuyến, nàng đã mệt lả người, chỉ mong được lên giường nghỉ ngơi ngay lập tức.

 

Quan thị xót xa cho nữ nhi của mình, lại nghe nàng khẳng định bản thân rất bình thường, bởi vậy bà liền ra ngoài đóng cửa lại, không quấy rầy nàng nữa.

 

Chờ tới khi Quan Thúy Nhi trở về, Lê Tường đã nằm trên giường ngủ ngon lành rồi. Có điều chắc hẳn nàng đã mệt lắm rồi, cho nên cứ vậy mà đi ngủ, xiêm y cũng chẳng kịp thay, chăn gấm cũng chưa đắp lên.

 

Quan Thúy Nhi lại vội vàng thay xiêm y cho nàng rồi thả nàng vào ổ chăn ấm áp. Thế nhưng nàng ấy trở về muộn hơn một chút, nên sáng hôm sau, Lê Tường không tài nào rời giường nổi.

 

Nàng mệt mỏi tới mức ngủ thẳng tới buổi chiều, lúc tỉnh dậy đầu choáng váng, mắt hoa lên, uống một bát canh gừng nóng hổi, thân thể mới dễ chịu hơn đôi chút, song mũi nàng vẫn cứ khụt khịt chẳng ngừng.

 

“Nếu vậy, hôm nay con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, dù sao tửu lâu bên ấy có đại ca con quán xuyến, ngày nào hắn cũng có mặt ở đó, cứ giao phó cho hắn đi.”

 

Lê Tường lắc đầu, nàng lại quấn thêm hai chiếc khăn trên thân mình.

 

“Đại ca chỉ lo liệu tổng thể, song lại chẳng tường tận về kiểu dáng bàn ghế mà ta mong muốn, phải để ta tự mình đi nói chuyện với Chu Thị Mộc Tài Hành đó mới ổn thỏa.”

 

Tính tình của Lê Tường nói mềm thì quả thực rất mềm, nhưng khi bướng bỉnh thì cũng ương ngạnh lạ thường.

 

Nếu nàng đã nhất quyết phải làm, đến cả Quan thị cũng chẳng tài nào khuyên nổi nàng. Bà ấy nói mãi không thành, trong lòng lại thêm phần lo lắng, cuối cùng đành dứt khoát thay y phục rồi cùng nàng đi theo.

 

“Mẫu thân… Chiếc nồi này chẳng nặng nhọc gì, con tự mình cầm được.”

 

“Con đã bảo chẳng nặng, vậy để ta cầm cũng có hề chi.”

 

Lê Tường: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thôi được, thôi được, con nghe lời mẫu thân vậy.

 

Hai mẹ con đi chậm rãi từng bước. Thời điểm hai người đến Chu Thị Mộc Tài Hành, Lê Tường chợt cảm thấy cảnh vật nơi đây có chút khác biệt so với ngày hôm qua.

 

Lê Tường nhìn mặt đất sạch sẽ hơn rất nhiều, đống gỗ nguyên liệu ngổn ngang trước cửa đã được dọn dẹp sạch sẽ, khiến khoảng sân ngoài này thêm phần trống trải.

 

Trong sân cũng có thanh âm nói chuyện của vài người, khiến cho nơi đây có thêm đôi phần sinh khí, chứ không còn vẻ vắng lặng như ngày hôm qua.

 

“Đại bá, nhị thúc, vị này chính là Lê Tường cô nương qua tiệm chúng ta đặt bàn ghế!”

 

Chu Tiến Bảo đã lo lắng suốt một đêm, sáng sớm vẫn không thấy nàng ghé qua, nỗi lo trong lòng cứ quẩn quanh chẳng thể dứt. Đến khi nhìn thấy nàng đúng hẹn xuất hiện, tâm can hắn mới nhẹ nhõm phần nào, lập tức lôi kéo các thúc bá đến giới thiệu cùng Lê Tường.

 

Quan sát ngoài sân, Lê Tường đếm được chừng bảy tám người họ Chu, nhưng không thấy phụ thân của Chu sư phụ. Xem ra lời hắn nói ngày hôm qua quả không sai, Chu gia bọn họ có đủ thực lực để đảm đương đơn hàng từ tửu lầu của nàng.

 

“Chu sư phụ, đây là chiếc nồi ta đã chuẩn bị, phía dưới ta đã vạch sẵn những đường trắng. Ngươi cứ đối chiếu theo kích thước này mà tạo tác chiếc bàn kia.”

 

Chu Tiến Bảo nhận lấy chiếc nồi, lập tức đáp rằng chẳng hề chi. Đoạn, hắn liền gọi các thúc bá của mình bào gỗ, chuẩn bị làm một chiếc bàn mẫu cho nàng chiêm ngưỡng.

 

“Chu sư phụ, ngày mai ngươi có tiện không? Ta mong ngươi ghé qua tửu lầu một chuyến, có nhiều vật dụng ta nghĩ ngươi nên tận mục quan sát tình hình thực tế rồi hãy phác thảo. Làm vậy, về sau chế tạo gia cụ sẽ thuận lợi hơn vài phần.”

 

“Có tiện, có tiện lắm! Vừa hay ngày mai ta sẽ mang bàn mẫu này qua cho cô nương xem xét. Lê cô nương, chẳng hay tửu lầu của nàng tọa lạc tại nơi nào?”

 

Lê Tường báo địa điểm. Giờ khắc này, đầu óc nàng đã choáng váng khôn tả, song sờ trán lại chẳng hề nóng. Với bộ dạng này, nàng đừng hòng làm thêm được việc gì khác; nếu cứ cố chấp, e rằng mọi việc sẽ hỏng bét cả.

 

---