“Hạnh Tử của chúng ta quả thật lợi hại, cuối tháng sư phụ sẽ ban thưởng cho con nha…”
“Thật ư?! Con cảm ơn sư phụ!”
Lê Tường khẽ nhéo khuôn mặt Hạnh Tử, nàng cầm lấy chén tào phớ trong tay nàng ấy, ăn xong rồi bước ra ngoài.
Hồi nãy, nàng đã nhìn thấy khuôn đúc đậu hũ do người của Chu gia làm xong, đang đặt trong phòng bếp. Thế nhưng lúc này nàng tạm thời chưa có thời gian để xử lý món đồ ấy.
Trà lâu của nàng mới khai trương món tào phớ hai ngày, việc kinh doanh đang vô cùng thuận lợi. Chuyện đậu hũ cứ tạm gác lại đó, đợi nàng rảnh rỗi sẽ tính sau.
Bốn ngày không ghé tửu lâu, nay nàng mới tới, bất ngờ thay nơi đây đã biến hóa khôn lường.
Điều khiến người ta ngạc nhiên hơn cả là khoảng sân sau đã được lát đá phiến, màu sắc hài hòa, vừa sạch sẽ lại vừa tề chỉnh. Dù trời mưa gió cũng chẳng khiến giày dép lấm bùn.
“Lê tiểu thư, ta đã tháo dỡ xong đài chưng và ống khói trong phòng bếp rồi, song chờ mãi chưa thấy nàng đến, thật là mong ngóng. Vậy nàng muốn xây mấy bệ bếp? Định đặt ở đâu?”
Lê Tường bước vào phòng bếp, đưa mắt quan sát. Các vị sư phụ này không những tháo dỡ gọn gàng, mà còn cọ rửa sạch sẽ mọi vết bùn đất, khiến gian bếp lập tức rộng rãi hơn phân nửa.
“Có vôi bột không?”
“Có, có chứ! Tiểu thư muốn phác họa chăng?”
Sư phụ Lý, người phụ trách phòng bếp, lập tức vội vàng lấy một gáo vôi đầy, loại chuyên dùng để kẻ vạch lên tường, mang tới dâng cho Lê Tường. Sau đó, ông đứng một bên cẩn trọng theo dõi nàng phác thảo vị trí bốn bệ bếp trong gian phòng.
Những bệ bếp này cần nhóm củi đốt, vì vậy Lê Tường không thể thiết kế quá rời rạc. Bằng không, chỗ này một đống củi, chỗ kia một đống củi, sẽ chiếm dụng rất nhiều không gian. Nàng liền quay sang góc tường bên phải, phác họa một hình bán nguyệt. Song, ở phần trung tâm của hình bán nguyệt này, nàng lại thiết kế một lối thông nhau, chuẩn bị làm thành một đường đi nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Làm như vậy, cả hai bên đều có thể đun nấu. Phía trên đặt hai nồi sắt lớn, còn mấy lỗ nhỏ xung quanh dùng để đặt bình gốm. Ngày thường đun nước, hầm đồ ăn đều vô cùng tiện lợi.
Ở góc tường bên trái, Lê Tường cũng kẻ một đường vôi tạo thành hình hồ lô tương tự. Cứ thế, toàn bộ gian bếp tối đa có thể đồng thời nấu tám nồi sắt lớn, thừa sức đáp ứng mọi nhu cầu của khách nhân tửu lâu.
Sư phụ Lý quả tình chưa từng trông thấy bố cục nào độc đáo như thế.
“Sư phụ Lý, sau khi xây xong bệ bếp, ta muốn dựng một đài cao ở vị trí này, chiều cao chừng tới ngang eo của ông là vừa. Ta đã phác họa đường viền rồi, phía dưới không cần xây kín, về sau sẽ dùng để chứa vật phẩm. Vài ngày tới, ta sẽ luôn có mặt ở đây, nếu ông có chỗ nào chưa rõ cứ việc đến đây thỉnh giáo ta.”
Lê Tường phác họa xong đường viền liền cáo từ, bởi nàng còn phải sang nơi khác kiểm tra bàn lẩu của mình.
Nhưng vừa bước vào, nàng đã trông thấy hai vị ông chủ, y phục chỉnh tề, đang tìm chưởng quầy Miêu để đòi thanh toán.
“Chưởng quầy Miêu, chúng ta hợp tác với nhau bao năm, ta đã từng lừa dối quý vị bao giờ chưa? Giờ đây trà lâu của các ngươi đã đóng cửa rồi, vậy cũng nên kết toán sổ sách cho chúng ta đi chứ.”
“Trà lâu của chúng ta đâu có đóng cửa? Chỉ là tạm ngưng kinh doanh một thời gian để chỉnh đốn, trước năm mới chắc chắn sẽ mở cửa trở lại. Quý vị muốn đến kết toán sổ sách, ta cũng chẳng làm khó quý vị, chỉ là từ trước tới nay, chúng ta đều có lệ cuối năm mới quyết toán, chưa từng thanh toán trước cuối năm bao giờ!”
Chưởng quầy Miêu thầm thở dài cảm thán, quả đúng là "hổ lạc bình dương bị khuyển khi", người sa cơ thì bị kẻ hèn hạ khinh. Trước kia, những kẻ này hễ thấy hắn đều tỏ vẻ vô cùng khách khí, nay trà lâu mới tạm ngưng kinh doanh mấy ngày, bọn chúng đã chẳng thể ngồi yên, lập tức tìm đến cửa gây khó dễ, đòi thanh toán.
Nếu là chủ nhân đích thân ra mặt thì đã khác rồi, than ôi!
Kìa, Lê Tường tiểu thư đã đến!
“Chủ nhân đã tới! Hai vị ông chủ, đây chính là chủ nhân của trà lâu chúng ta, Lê Tường tiểu thư.”
Chưởng quầy Miêu trông thấy nàng tựa như thấy được vị cứu tinh của mình.
---