Chưởng quầy Miêu lập tức vội vàng mời Lê Tường tiến lại.
“Vị này chính là Vinh ông chủ của Vinh Ký Thương Hành, còn vị kia là Ninh ông chủ của Quả Vị Trai.”
Nói xong, hắn lại khẽ thầm thì một câu.
“Chúng ta thường đặt mua các loại đậu, quả hạch, mứt trái cây và đường từ cửa hàng của bọn họ.”
Lê Tường gật đầu, tỏ ý đã nắm rõ tình hình.
“Chẳng hay hai vị chủ tiệm vội vàng đòi nợ như vậy, phải chăng cửa hàng đang gặp khó khăn trong việc xoay vòng vốn?”
Chưởng quầy Miêu nghe vậy, chỉ biết câm nín.
"Tiểu nha đầu này, vừa mở lời đã đắc tội người khác rồi."
“Ngươi, sao ngươi lại nói chuyện như thế hả?!”
“Chưởng quầy Miêu, nhìn chủ nhân trà lâu nhà ngươi là đủ biết tình hình chẳng mấy khả quan rồi. Hôm nay nhất định phải thanh toán dứt điểm khoản nợ cho ta, hơn nữa, sau này nếu trà lâu các ngươi còn muốn tới cửa tiệm của chúng ta đặt mua đậu xanh, đậu đỏ cùng các nguyên liệu khác, giá cả ắt phải bàn lại.”
Vị chủ tiệm họ Tống đứng bên cạnh y cũng không ngừng gật đầu phụ họa.
Liễu Trạch nay đã chẳng còn là Liễu đại thiếu gia danh tiếng lẫy lừng như xưa, cớ gì bọn họ phải nể mặt y chứ?
“Mứt hoa quả của tiệm ta cũng cần định lại giá. Bao nhiêu năm nay chưa hề tăng giá, chúng ta đã tận tình tận nghĩa lắm rồi.”
Cả hai vị chủ tiệm đều đồng lòng đòi tăng giá, khiến chưởng quầy Miêu tức thì nhức óc không thôi.
Chỉ cần mỗi cân nguyên liệu tăng giá, dù chỉ một, mười hay trăm, tới cuối năm e rằng số tiền chẳng nhỏ chút nào.
Huống hồ, tửu lâu của bọn họ còn chưa chính thức bắt đầu làm ăn có lời.
“Chưởng quầy Miêu, hãy mau thanh toán sổ sách cho hai vị chủ tiệm này đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chủ nhân…”
Lê Tường vẫn kiên quyết.
“Cứ thanh toán đi. Có chuyện gì ta sẽ gánh vác, có ta chống lưng cho huynh.”
“Ấy... Vâng, đã rõ.”
Chưởng quầy Miêu nhớ lời chủ nhân đã dặn, rằng lời nàng nói cũng chính là lời hắn nói, nàng có toàn quyền quyết định mọi sự trong trà lâu. Thôi thì thanh toán vậy, dù sao cũng chẳng phải tiền của riêng hắn.
Hai vị chủ tiệm kia thấy chưởng quầy Miêu đã chịu chi tiền, thái độ cũng dịu đi phần nào, chẳng còn tiếp tục buông lời châm chọc. Bọn họ mau chóng cầm lấy tiền, rồi sảng khoái rời đi.
“Chủ nhân, chỉ e một khi đã thanh toán hết cho bọn họ, e rằng họ sẽ chẳng còn chút nể nang nào với chúng ta, và giá nguyên liệu cũng sẽ tăng vọt.”
“Ta đã liệu trước điều đó. Song, cớ gì chúng ta nhất định phải tìm đến bọn họ để mua hàng chứ? Trong thành này cửa tiệm nào chẳng có, lẽ nào còn lo không mua được hàng hóa sao? Vả lại, trà lâu đã chuyển thành tửu lâu, sau này sẽ không còn làm các món ngọt nữa, ngươi lo lắng như vậy chẳng phải là dư thừa ư? Chưởng quầy Miêu, hiện giờ ngươi nên suy xét con đường nhập các loại rau củ, thịt cá cho tửu lâu chúng ta sau này, chứ không phải bận tâm tới chuyện mua đường cát, mứt hoa quả với giá cắt cổ.”
Lê Tường khẽ lắc đầu, kế đó nàng trực tiếp bước lên tầng ba.
Tầng ba đã được trang hoàng tinh xảo. Ngoại trừ những bộ bàn ghế và vài góc phòng cần chỉnh sửa, nơi khác không cần động chạm, nên rất nhiều vật phẩm từ tầng dưới đã được chuyển cả lên đây.
Chiếc bàn lẩu của nàng cũng được đặt tại tầng ba này.
Thoạt nhìn, nó đích thị là một chiếc bàn hoàn chỉnh, song bên dưới mặt bàn lại ẩn chứa một khối bánh răng tinh xảo. Chỉ cần khẽ xoay khối bánh răng ấy, một vòng tròn trên mặt bàn sẽ tách ra, lúc đó, nàng chỉ cần đặt vào đó một đế gốm sứ được chế tác đặc biệt, rồi thêm một chiếc nồi bên trên, vậy là có thể thưởng thức món lẩu nghi ngút khói, nồng nàn hương vị rồi.
Lê Tường cẩn trọng ngắm nhìn chiếc bàn, kế đó nàng phát hiện một chi tiết vô cùng độc đáo.
Sư phụ Chu còn đặt thêm một khối bánh răng khác dưới mặt bàn, khi tháo tấm ván hình tròn phía trên xuống, có thể trực tiếp ấn nó vào khối bánh răng này, vậy chẳng cần lo lắng chuyện phải đặt nó lên mặt bàn mà tốn diện tích nữa.
Một chiếc bàn như vậy có giá một trăm năm mươi lượng, quả thực đáng đồng tiền bát gạo.
“Chủ nhân, Sư phụ Chu đã tới.”
Nghe chưởng quầy Miêu bẩm báo, Lê Tường tức thì xuống lầu.
---