Có điều hương vị béo ngậy này không hề gây ngán, trái lại còn vừa vặn vô cùng khi dùng chung với lớp vỏ sủi cảo mềm mại bên ngoài.
Quan trọng nhất chính là ăn một miếng sủi cảo này sẽ khiến toàn bộ hương vị ngập tràn khắp khoang miệng, có thể thoải mái mà thưởng thức trọn vẹn một miếng đầy đặn, chẳng cần e ngại điều gì.
Nhưng cũng vì vậy mà sau khi ăn xong cái sủi cảo này, nàng quả thật đã no căng, chẳng thể dùng thêm bất cứ thứ gì nữa.
“Nếu sư thái cảm thấy miếng sủi cảo này hơi lớn một chút, vậy ngài có thể cán vỏ mỏng hơn một chút, rồi gói sủi cảo nhỏ hơn một chút.”
“Được được được.”
Tĩnh Từ chia hết cho mọi người phần bánh rán hành và sủi cảo còn lại, sau đó nàng vội vã không chờ nổi mà kéo Lê Tường đi ký khế ước.
Chỉ vỏn vẹn năm trăm ngân bối, song thương vụ này quả thực vô cùng đáng giá!
Thời điểm Lê Tường rời khỏi gian trúc xá kia, trên người nàng lại có thêm một bản khế ước trên thẻ tre và một túi vải nhỏ đựng năm trăm ngân bối.
Lúc đi đường, sợ túi bạc nhỏ kia cứ leng keng không ngừng, e rằng sẽ gây sự chú ý, cho nên Tĩnh Từ đã tách riêng chúng ra thành nhiều túi nhỏ, dùng vải bọc kỹ càng lại.
Hai bên đã bàn bạc xong, ngày mai Tĩnh Từ sẽ phái hai tiểu ni cô hạ sơn, đến Lê gia học hỏi tay nghề làm tào phớ. Sau khi học được công thức này, bọn họ sẽ tiếp tục học ba món ẩm thực chế biến từ tào phớ. Còn mỗi tháng một món chay độc đáo kia, cứ đến cuối tháng lại được truyền thụ một lần.
Bởi vì gần đây Lê Tường thật sự quá bận rộn, Tĩnh Từ lại là người hiền hòa, dễ bề thương lượng, cho nên nàng ấy đã sắp xếp lại thời gian theo ý nguyện của nàng.
Mọi chuyện đã bàn xong xuôi, vẫn là tiểu ni cô Viên Ninh tiễn Lê Tường ra về như cũ.
Lúc này, Quan thị đã khấu bái Huyền Nữ xong xuôi từ lâu. Bà và Ngũ Thừa Phong đang ngồi chờ nàng ngoài cửa miếu. Hai người bọn họ đã uống cạn ly nước này đến ly nước khác, bụng đã đói cồn cào.
“Thẩm à, ta có thói quen hễ ra ngoài là mang theo lương khô, thẩm dùng chút bánh ngô này đi?”
“Không không đâu, ta chưa thấy đói. Tứ oa, con đói thì mau dùng đi.”
Ngũ Thừa Phong khuyên vài lần, nhưng bà ấy vẫn không chịu nhận, hắn đành phải cất lương khô vào.
“E rằng Tương nha đầu cũng đã đói bụng, lát nữa ta sẽ đưa nàng dùng.”
Trong lòng Quan thị khẽ động, bà liền nghiêng đầu nhìn Tứ oa cao hơn mình một cái đầu đang ngồi cạnh bên, đoạn bất chợt cất lời hỏi hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tứ oa, con thích hạng cô nương nào?”
Vấn đề này…
Ngũ Thừa Phong cân nhắc mãi một hồi lâu mới đáp lời: “Ta thích người hiếu thảo với song thân, và thấu hiểu bếp núc.”
Hắn chỉ dám đáp lời như vậy, chẳng dám nói thêm chi, e rằng Quan thẩm sẽ cho là mình đòi hỏi quá đáng.
Thêm nữa, hai điều kiện ấy, nghe qua tưởng chừng như chỉ về Lê Tường, song kỳ thực hầu hết các cô nương đều có thể đáp ứng được.
Quan thị lại hỏi: “Con dự định khi nào sẽ lập gia thất?”
Hiện giờ Ngũ Thừa Phong đã mười bảy tuổi, đã đến tuổi có thể lập gia thất. Thế nhưng Lê Tường mới mười bốn, hắn tự nhiên chẳng thể lộ ra vẻ sốt ruột của mình.
“Thẩm à, hiện tại ta vẫn chưa nghĩ đến chuyện lập gia thất đâu. Ta đang tính toán cứ chuyên tâm làm ăn trước đã, tích cóp chút tiền bạc. Ba bốn năm nữa rồi hẵng tính đến chuyện đó.”
“Phải, lập gia thất quá sớm cũng bất ổn, chẳng thể chu toàn cho gia đình.”
Trong lòng Quan thị lại càng thêm phần hài lòng.
“Vậy con có bận tâm đến chuyện kén rể không?”
Nghe bà hỏi câu này, Ngũ Thừa Phong kích động đến mức run rẩy cả người. Chẳng lẽ Quan thẩm đang có ý tác hợp cho hắn ư?
“Ta…”
“Nương! Mọi chuyện con đã lo liệu xong xuôi!”
Lê Tường chầm chậm chạy lại đây, mặt mày hớn hở rạng rỡ.
Bị nàng cắt ngang lời, Ngũ Thừa Phong đành nuốt những lời đã đến miệng trở lại vào bụng.
“Mọi việc đã xong, chúng ta hồi phủ thôi, giờ đây cũng đã không còn sớm nữa. Dường như dưới chân núi có bán thức ăn, chúng ta xuống núi dùng chút gì đó trước đã.”
---