Bản thân Lê Tường vốn không thạo việc may vá xiêm y, đến lúc ấy, vừa phải tốn tiền mua một đống nhung lông vịt, lại vừa phải phiền mẫu thân may giúp một chiếc áo.
Vả chăng, việc tự tay tặng xiêm y cho nam tử cũng thật không ổn chút nào...
Ngẫm nghĩ thêm một hồi, Lê Tường quyết định chỉ làm một món quà nhỏ mà thôi.
Áo lông vũ tuy nhẹ nhàng, song tình ý gửi gắm lại quá đỗi thâm sâu, chi bằng làm một đôi bao tay thì tốt hơn. Trong tiết trời đông giá, nếu có một đôi bao tay lông vũ, đôi tay khi đ.á.n.h xe bên ngoài ắt sẽ ấm áp hơn bội phần.
Ngày hôm sau, Lê Tường dặn dò mấy người Tô nương tử rằng, về sau nếu tiệm có làm thịt vịt, thì đừng vứt bỏ lông bụng và lông ức vịt, tất cả đều phải giữ lại cho nàng. Mấy người Tô nương tử tuy không hiểu rõ lý do, song nàng đã căn dặn thì bọn họ vẫn nhất nhất tuân theo.
Cứ thế, chỉ trong vòng bảy ngày, nàng đã thu gom được một túi lông nho nhỏ.
“Tương Nhi, con giữ những thứ này làm gì vậy? Ta cứ thắc mắc mấy ngày nay trong phòng có thứ gì đó tanh tưởi, hóa ra là đám lông vịt này. Con định làm cầu lông sao?”
Quan thị nhìn kỹ một lát, chợt nhận ra đám lông vịt trong túi không giống với loại lông làm cầu mà bà thường thấy. Sau khi quan sát cẩn thận, bà mới tìm ra manh mối.
“Sao lại gom nhiều lông tơ mềm mại thế này? Không đúng, dùng loại lông này thì làm sao làm được cầu lông chứ.”
“Nương, con thu thập đám lông này có việc cần dùng, người đừng bận tâm. Đến khi hoàn thành, con sẽ cho người xem.”
Lê Tường lựa ra những sợi lông cứng lẫn trong túi, rồi mang cả túi thả vào chậu nước ấm đã ngâm bồ kết. Tiếp đó, nàng tỉ mẩn nhẹ nhàng giặt sạch chỗ lông nhung kia.
Lặp đi lặp lại tới ba lần rửa, đám lông tơ mới tinh sạch, mùi tanh tưởi cũng biến mất, ngược lại còn thoang thoảng hương bồ kết.
Giặt sạch xong phải phơi nắng cho khô. Song, những thứ nhẹ nhàng như thế này rất dễ bị gió thổi bay, cho nên nàng trực tiếp đặt chúng lên bệ bếp, nhờ nương thổi chút hơi nóng cho lông mau khô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sấy khô xong vẫn chưa thể dùng ngay được, dù sao những thứ này cũng từng bám trên thân vịt, chúng suốt ngày lăn lộn bùn lầy nước đọng, nào ai biết được có mầm bệnh gì ẩn chứa chăng. Hiển nhiên là phải khử độc trước khi sử dụng.
Ở thời đại này, muốn khử độc e rằng chỉ có cách dùng hơi nước mà thôi.
Lê Tường cẩn thận buộc chặt một túi lông nhung vịt rồi đặt lên nồi hấp, hấp hơn ba mươi phút mới lấy xuống sấy khô, sau đó lại tiếp tục hấp thêm ba mươi phút nữa, như vậy mới đạt tiêu chuẩn.
Loay hoay một hồi, nàng cũng cảm thấy công việc này quá đỗi công phu, may mắn nàng không làm áo lông, bằng không mấy cái nồi trong nhà không đủ để hấp, cũng chẳng đủ diện tích để phơi khô đám lông đó.
Lông nhung vịt sau khi xử lý xong, cứ bồng bềnh phập phồng trong túi, tản ra mùi bồ kết thoang thoảng chứ không còn chút vị khó ngửi như lúc trước nữa.
Tới buổi tối, Lê Tường nhờ phụ thân đặt tay lên vải để nàng phác họa đường viền, sau đó lại khép cửa nhờ biểu tỷ giúp đỡ cắt vải, may vá. Đến lúc này, vạn sự đã thành, chỉ còn đợi gió đông thổi tới.
Chỉ còn khâu cuối cùng là nhồi lông vịt thì do tự tay nàng làm. Chờ tới khi lông nhung vịt đều được nhét đầy găng tay, Quan Thúy Nhi lại đảm nhiệm vai trò khâu những chỗ hở lại. Bây giờ chỉ cần lật ngược nó ra là đã thành hình.
Một đôi găng tay to lớn màu xanh thẫm, vừa nhìn đã biết là dành cho nam tử rồi.
“Oa! Biểu muội, thứ này thật ấm áp nha, ta vừa chạm vào một chút đã cảm thấy hơi nóng rồi.”
Quan Thúy Nhi kinh ngạc vô cùng.
Hai ngày nay nàng ấy đã để ý thấy biểu muội loay hoay với đám lông vịt đó, còn ngỡ nàng muốn làm món đồ chơi gì, ai ngờ lại là vật này!
“Biểu tỷ, người còn nhớ bầy vịt người ta nuôi khi còn ở trong thôn không? Mùa đông trời lạnh như vậy nhưng đám vịt đó vẫn dám xuống nước đó nha.”
---