“Chắc chắn chúng nhờ vào lớp lông trên cơ thể, cho nên ta mới nghĩ ra cách làm sạch lông vịt rồi nhồi vào vải xem sao. Không ngờ lại thành công nha!”
“A? Tùy tiện thử một chút đã làm được một đôi găng tay to đùng này ư?”
Quan Thúy Nhi không nhịn được ôm gối đầu cười ầm lên.
“Ta đây là biểu tỷ của muội kia mà, há có thể lừa gạt ta được sao? Ha ha ha ha ha, ai nha… thật khiến ta cười đến đau cả ruột gan.”
Muốn làm cho Ngũ Thừa Phong thì cứ nói thẳng ra đi, còn soạn ra một câu chuyện để nói dối như vậy.
Lê Tường hậm hực cất đôi găng tay đó vào rương của mình.
“Ta gọi cái này là có trao có nhận, mới vẹn tình nghĩa.”
Ăn của người ta nhiều đường hồ lô như vậy, nàng chỉ đáp trả lại đôi bao tay mà thôi.
“Đúng đúng đúng, muội nói rất đúng, ta sẽ giữ bí mật cho muội.”
Lê Tường nhìn gương mặt tươi cười đầy trêu ghẹo của biểu tỷ mà đành bó tay chịu trói. Thôi vậy, nàng cũng dứt khoát chẳng thèm giải thích thêm. Nhưng nghĩ lại, nàng thầm thấy may mắn vì việc làm đôi găng tay này chưa hề lọt đến tai phụ mẫu. Trong túi còn thừa lại một ít lông nhung vịt, nàng quyết định tích góp thêm vài ngày, đợi đến khi đủ đầy sẽ tự tay làm tặng phụ thân đôi bảo đầu gối ấm áp.
Phụ thân nàng vốn dĩ quanh năm lênh đênh sông nước bắt cá, bởi vậy mắc chứng phong thấp nơi đầu gối. Cứ mỗi độ mưa dầm dề hoặc khi tiết trời trở lạnh cắt da cắt thịt, phụ thân nàng lại nhức nhối đầu gối. Nếu có đôi bảo đầu gối này, ắt hẳn người sẽ dễ chịu hơn đôi phần. Nàng đang miên man suy tính nên dùng loại vải màu gì cho hợp, thì bất tri bất giác đã chìm vào giấc nồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng ngày hôm sau, cuộc sống của nàng lại càng thêm bận rộn gấp bội. Chớ nói chi đến đôi bảo đầu gối, ngay cả đôi bao tay trong rương cũng đã bị nàng vứt ra sau gáy từ bao giờ. Ròng rã bảy ngày, nàng mới tận tình chỉ dạy cho hai vị đầu bếp đến từ phòng bếp trên miếu, giúp họ thành thục cách làm tào phớ và đậu hũ. Có hai người họ ở đây, cửa hàng chỉ có thể dùng hai chiếc nồi luân phiên nấu nướng, bởi vậy, họ bận đến tối mắt tối mũi. May mắn thay, giờ đây họ đã học thành công, có thể trở về sơn môn báo cáo kết quả công việc.
Thấm thoắt thoi đưa, đã đến ngày cuối tháng. Khi ấy, chắc chắn cửa hàng của nàng sẽ chuyển đến tửu lâu mới. Nơi đó rộng rãi hơn bội phần, lại có đến tám bệ bếp, cam đoan đủ để sử dụng. Ngay hôm nay, bảng hiệu tửu lâu đã hoàn thành, người thợ tự mình mang đến. Họ còn nhiệt tình giúp Khương Mẫn cùng mọi người treo bảng hiệu và thẻ bài thực đơn lên tường. Một lớp lụa đỏ cũng đã được phủ sẵn lên trên, chỉ đợi đến ngày khai trương sẽ hạ xuống.
Bàn ghế trong lâu cũng đã được thay mới hơn nửa. Lê Tường đã chọn không ít loại cây xanh dễ chăm sóc để bày biện khắp nơi, khiến cả tửu lâu toát lên vẻ tươi tắn, rực rỡ hơn hẳn ngày trước.
“Tiểu muội, ta vừa ra phía sau nhìn nhà xí và nơi tắm rửa muội thiết kế, thật sự vô cùng tiện lợi và hữu dụng. Cái đầu nhỏ bé như quả dưa chuột này mà chứa đựng biết bao ý tưởng tài tình. Thế muội còn nảy ra sáng kiến gì hay ho nữa chăng, ví dụ như kiểu vật dụng nào thích hợp cho cái bụng ngày một lớn dần của tẩu tử muội chẳng hạn.”
Lê Tường mỉm cười thần bí, khẽ đ.á.n.h đố hắn.
“Đúng là ta đã nghĩ đến việc này rồi, hiện đang giao sư phụ thực hiện. Ngươi cứ đợi thêm mấy ngày nữa ắt sẽ thấy.”
“Đã giao người làm rồi ư? Nha đầu này quả là giỏi giang, khó trách tẩu tử ngươi hết mực yêu thương ngươi như thế.”
Lê Trạch đưa tay vào trong áo, lấy ra hai hộp gốm nhỏ nhắn.
“Đây là chút quà tẩu tử ngươi đã chọn mua cho muội hôm qua ở Phù Dung các. Nàng biết muội thích những thứ mộc mạc, bởi vậy đều lựa chọn những vật phẩm vô cùng thanh nhã. Đây là phấn mặt, còn đây là son môi, tiểu muội ngươi có biết cách dùng không?”
“Đương nhiên là biết.”
Nàng có đến một ngăn tủ chất đầy son phấn. Trong những ngày lâm bệnh, ít nhiều cũng nhờ những thứ trang sức này mà dung nhan nàng thêm phần tươi tắn, chẳng đến nỗi quá nhợt nhạt, tiều tụy.
---