Đến lúc này, y mới gom được vỏn vẹn mười lăm cân. Trông thì có vẻ nhiều, nhưng khi cân lên lại chỉ được bấy nhiêu.
Chàng không định trực tiếp chế thành thành phẩm rồi mới đem bán, bởi lẽ làm vậy vừa tốn thời gian lại hao công. Sư phụ chàng từng nói da thuộc ở Dụ Châu bên kia giá cả đắt đỏ, còn vải bông lại chẳng khác biệt mấy so với chốn này. Chàng định qua đó mua vải, rồi nhồi lông nhung vịt vào. Làm thế sẽ tiện lợi hơn bội phần.
Chỉ là, đôi bao tay tiểu nha đầu Tường làm cho chàng không hề có mùi lạ, ấy vậy mà đống lông chàng mang về lại nồng nặc mùi hôi. Hẳn là phải có phương pháp tẩy rửa đặc biệt nào đó.
Thế nên, ngày hôm sau, khi Ngũ Thừa Phong đi ra ngoài thu gom lông nhung vịt, chàng cũng tiện đường ghé tửu lầu Lê gia, hỏi thăm cách thức xử lý loại lông này.
“Chàng thu gom lông nhung vịt để chuẩn bị bán sang Dụ Châu ư??”
Lê Tường thật khâm phục Ngũ Thừa Phong. Nàng chỉ tặng chàng một đôi bao tay, vậy mà chàng đã liên tưởng đến một viễn cảnh kinh doanh lâu dài như thế. Dụ Châu ở thời đại này, chắc hẳn tương tự vùng Đông Bắc nơi hiện thế nàng từng sống. Đến đó bán xiêm y nhồi lông nhung vịt, tuyệt đối sẽ thu được lợi lớn.
“Chàng hãy mang tất cả lông nhung vịt đã thu được ngâm vào nước ấm cùng bồ kết mà tẩy rửa sơ qua một lần. Nhớ phải nhẹ nhàng xoa, chớ dùng sức quá mạnh, nếu không lông vũ sẽ nát vụn hết cả. Rửa xong một lần lại tiếp tục tẩy rửa thêm lần nữa, cho đến khi nước không còn vẩn đục nữa thì thôi. Sau đó chờ phơi khô, rồi lại bỏ vào nồi chưng cất chừng ba mươi phút, lặp lại nhiều lần là được.”
Ngũ Thừa Phong vừa nghe xong quy trình rườm rà này, liền nghĩ đến mười lăm cân lông vịt đang chất đống trong phòng mình. Ngay sau đó, chàng liền cảm thấy mười lăm cân này đã là quá nhiều rồi. Mười lăm cân này cũng đủ khiến chàng hao công sức tẩy rửa đến vài ngày. Chàng tiếc tiền thuê người, bởi vậy, ngay khi trở lại tiêu cục, chàng đã một mình gánh vác hết thảy công việc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đại Lưu nhàn hạ vô sự, hơn nữa cũng muốn tống khứ mùi hôi nồng nặc trong phòng, bởi vậy y cũng giúp chàng được không ít việc. Liên tục múc nước đổ nước, hai người bọn họ bận rộn suốt năm sáu ngày ròng mới tẩy rửa, tiêu độc xong xuôi mười lăm cân lông vịt kia.
Ngày khởi hành đã cận kề, Ngũ Thừa Phong lại đi mua chút vải thô về, tự mình may mấy chiếc áo lót bó sát thân, rồi nhồi đầy lông nhung vịt vào. Từ nhỏ đến lớn, xiêm y chàng hỏng rách, chưa từng có ai khâu vá hộ. Bởi vậy, lúc chàng còn khuân vác ở bến tàu đã học theo người khác mà tự tay làm lấy. Chàng không biết làm những y phục quá đỗi cầu kỳ, thế nhưng chỉ may một chiếc áo lót thông thường lại vô cùng đơn giản.
Chàng may tổng cộng năm chiếc, cho chàng và Đại Lưu mỗi người một chiếc, sư phụ một chiếc. Hai chiếc dư lại đến lúc đó sẽ làm vật phẩm mẫu, để người ở Dụ Châu thử mặc một lần mà cảm nhận được sự ưu việt của nó. Chàng may năm chiếc như vậy, dùng chưa đến hai cân lông nhung vịt, tiện lợi hơn bội phần so với áo bông tầm thường, chỉ một chiếc đã tốn đến một cân bông.
Ngũ Thừa Phong hân hoan vô hạn, mặc chiếc áo lót tự tay chế tác mà trú lại một đêm tại Lê gia. Kết quả, khi bình minh ló dạng, chàng trở lại tiêu cục mà cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Đám lông nhung vịt vốn được dàn đều khắp chiếc áo lót, nay đã dồn hết xuống bên dưới. Có thể hình dung thế này: phần bên trên là hai tầng vải bông trống rỗng, còn đám lông nhung vịt đã túm tụm lại ở phía dưới. Nếu không cởi bỏ xiêm y, sẽ khiến người ta ngỡ bụng chàng phình to như cái trống.
Đại Lưu không thể nhịn được cười, bởi lẽ chiếc áo trên người y cũng gặp tình trạng tương tự.
Làm sao đây? Chỉ đành gia công lại một lần nữa mà thôi!
Ngũ Thừa Phong lại chuyển sang phương pháp tương tự khâu chăn bông. Chàng chia chiếc áo thành nhiều tầng nhỏ, ngăn cách từng tầng một, khiến cho lông nhung vịt không thể trôi tuột xuống được nữa.
Chờ chàng xử lý xong xuôi tất cả những chiếc áo lót của mình, Lê gia cũng vừa lúc bắt đầu dọn nhà.
---