Kỳ thực, hiện tại còn cách ngày khai trương tửu lâu vài ngày, nhưng hậu viện tửu lâu đã hoàn thiện, bởi thế Lê Trạch liên tục thúc giục mọi người sớm dọn sang đó.
Lê Tường thấy kỳ hạn thuê nhà sắp đến, nàng dứt khoát đóng cửa tiệm, bắt đầu công việc dọn dẹp.
Có cơ hội biểu dương tài năng như vậy, Ngũ Thừa Phong hiển nhiên không muốn bỏ qua. Việc nhỏ như quét dọn phòng bếp, cho đến việc lớn như di chuyển bàn ghế, hắn đều tự tay làm, chịu thương chịu khó, không hề than mệt nửa lời.
Lê Giang chứng kiến toàn bộ cũng có phần hài lòng với Ngũ Thừa Phong.
Xét cho cùng, Lê Giang cũng là người nhìn hắn trưởng thành, phẩm tính không tồi, lại có thể chịu khổ, khác hẳn phụ thân hắn. Nói chung, Ngũ Thừa Phong này quả là một lựa chọn không tồi.
“Đại Giang thúc, có cần dọn hết thảy đồ vật trong tủ bát đĩa này ra ngoài không?”
“Phải phải phải, nếu không lấy ra e rằng sẽ vỡ nát mất.”
Lê Giang bước tới bắt tay vào làm, Lạc Trạch và Quan Phúc có trách nhiệm ra vào khiêng vác bàn ghế trong cửa tiệm xếp gọn gàng lên xe la.
Đã có những nam nhân đó ở cửa tiệm, Lê Tường chẳng cần bận lòng gì thêm, liền sớm đưa nương và các vị biểu tỷ ngồi xe ngựa tới tửu lâu.
“Nương, đây là phòng của người và phụ thân, xin mời vào xem một chút.”
Lòng Quan thị dâng trào kích động, bàn tay đẩy cửa của bà cũng run rẩy khẽ khàng. Chừng nửa năm về trước, mấy ai nghĩ tới có một ngày bà lại đón nhận sự thay đổi lớn tới nhường này chứ?
Hiện giờ đã tìm được nhi tử, nữ nhi lại tiền đồ xán lạn. Gia đình ta không chỉ có tửu lâu, còn có một gian phòng rộng để bà và trượng phu tiện bề sử dụng.
Nghĩ đoạn, bà dùng sức đẩy cửa phòng ra.
Vừa vào cửa đã thấy một gian sảnh nhỏ tiếp khách, bàn ghế đều được lau chùi bóng loáng, soi bóng được cả dung nhan. Đây là do Lê Tường tự mình thuê người tới trang trí.
Phòng ngủ quá lớn sẽ có vẻ trống trải, thiếu đi phần ấm áp. Bởi vậy, cần thiết phải có gian sảnh nhỏ này. Cũng có một lý do khác, chính là gian phòng dành cho mọi người mở hội họp trong tửu lâu đã được đổi thành phòng riêng của đại ca đại tẩu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nương, phòng bên trái, người hãy bước qua mở cửa đi.”
Quan thị cảm thấy dưới chân mình nhẹ bẫng, bà mơ màng nghe theo lời nữ nhi bước qua bên trái mở cánh cửa phòng.
Ngay bên tay phải cánh cửa này có một chiếc giá đựng chậu, bên trên đã bày sẵn một cái thau đồng tinh xảo cùng khăn rửa mặt sạch sẽ.
Cách đó không xa còn có một chiếc bàn bát tiên, đặt đầy trái cây do Lê Trạch mua về từ trước. Trong một góc còn đặt cả giá đèn, hiển nhiên về sau gia đình không cần châm đèn dầu nữa rồi.
Những thứ đó đã vô cùng tươm tất, nhưng thứ khiến Quan thị kinh ngạc nhất chính là một chiếc bàn trang điểm gần ngay cửa sổ!
Dù chiếc gương kia chỉ có thể soi rõ dung nhan bà một cách mơ hồ, nhưng bà vẫn yêu thích đến độ không rời tay, cũng không sợ nữ nhi chê cười, cứ liên tục ngắm nhìn dung nhan mình trong gương.
“Tương Nhi, bàn trang điểm này có đắt không? Phòng của con có không? Nếu không, dọn qua đây dùng tạm thì sao?”
“Nương ơi, người đừng bận lòng những chuyện nhỏ nhặt này, trong phòng của ta và biểu tỷ đều có cả, đại tẩu cũng có một chiếc. Người có ưng ý căn phòng này không?”
Hơn phân nửa bố cục nơi đây đều do một tay nàng thiết kế, trong lòng nàng cũng dâng lên một chút cảm giác thành tựu.
“Ưng! Vô cùng ưng ý.”
Quan thị soi gương xong liền đưa mắt ngắm nhìn giường và tủ quần áo của mình, bà tỏ vẻ vô cùng hài lòng, từ nãy đến giờ, nụ cười chưa một khắc nào tắt trên môi.
“Nương cứ chiêm ngưỡng phòng mình đi, ta dẫn các vị biểu tỷ qua xem phòng của các nàng ấy.”
Lê Tường quay người dẫn biểu tỷ và tỷ muội nhà Đào Tử ra ngoài.
Sương phòng phía tây của dãy nhà chính được nàng cải tạo thành ba gian, tuy không lớn nhưng vô cùng ấm áp.
“Gian này là của ta, biểu tỷ ở gian giữa, còn hai muội Đào Tử, Hạnh Tử ở gian còn lại. Đây là chìa khóa, các muội hãy tự mình giữ gìn cẩn thận.”
---