Lại có hai bàn cần dọn cá thái lát, thịt thái mỏng, thịt chiên giòn, một đĩa đậu hũ, một đĩa cá viên, và thêm vài quả trứng cút đã bóc vỏ sẵn.
Một mâm thức ăn đầy ắp đặt lên đã chật kín cả mặt bàn, thế nhưng chừng đó đồ vẫn chưa đủ làm no lòng những hán tử phàm ăn.
Tuy nhiên, điều đó chẳng đáng lo, bởi Lê Tường đã chuẩn bị rất nhiều cá thái lát, thịt thái lát, thịt chiên giòn. Chờ bọn họ ăn hết đồ trên bàn, nàng sẽ dọn thêm ra.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu phần nước lẩu.
Nước dùng hầm dạ dày heo vốn không cay, giờ đây Lê Tường mới bắt đầu làm phần nước lẩu cay.
Nàng liền cầm một chiếc chén lớn đựng đầy bột tiêu khô, đại hồi và quế chi. Chờ chảo nóng già, nàng lập tức đổ dầu vào, phi thơm hành, gừng, tỏi và mầm tỏi trên lửa lớn cho thơm ngào ngạt, tiếp đó mới trút cả bát gia vị cay nồng kia vào xào cùng.
Trong nháy mắt, mùi hương cay nồng sực thẳng vào mũi đã lan tỏa khắp gian bếp.
“Sư phụ ơi, hình như tiểu thư A Tường nấu ăn rất tài tình.”
Trong mắt A Bố long lanh đầy vẻ ngưỡng mộ.
Khương Mẫn cũng vậy, hắn vừa ngưỡng mộ vừa kính nể dõi theo Lê Tường trổ tài nấu nướng. Động tác của nàng uyển chuyển tựa dòng nước chảy, nhẹ nhàng như mây lướt ngang trời, thêm gia vị cũng chẳng cần đắn đo suy nghĩ. Tay nghề nàng thoăn thoắt như vậy mà làm ra món ăn lại cực kỳ tuyệt vời. Thật là tài tình!
“Biểu muội, xương sườn ngươi dặn đây.”
Quan Thúy Nhi bưng một bát lớn đặt lên bệ bếp. Lê Tường cầm chiếc bát ấy lập tức đổ vào, sau đó nàng lại rót thêm nước cho đầy nồi, còn thả vào mấy tai nấm đông cô.
Thêm nấm đông cô vào phần nước dùng sẽ khiến hương vị thêm phần tươi ngon, đậm đà.
Một nhóm người vẫn đang tất bật làm việc trong gian bếp, bỗng nhiên có tiếng ồn ào náo nhiệt vang lên ngoài sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quan Thúy Nhi nghe thấy tiếng thân phụ mình, vội vàng chạy ra xem. Thì ra là thân phụ và dượng đã dọn xong những đồ đạc cồng kềnh từ cửa hàng mang tới. Đa phần đều là bàn ghế, tủ chén vừa đặt mua và vô số bát đĩa mới toanh.
“Thúy Nhi, đi hỏi A Tường xem có cần dọn tủ chén này vào gian bếp không?”
“Có chứ có chứ, biểu muội đã dành sẵn một chỗ cho tủ chén này rồi.”
Quan Thúy Nhi tránh sang một bên cửa, để Lạc Trạch và Ngũ Thừa Phong khiêng tủ chén vào gian bếp. Cuối cùng, khoảng trống duy nhất còn sót lại trong phòng bếp cũng đã được lấp đầy.
“Đến thật đúng lúc, mau đi rửa tay rồi ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi, lát nữa là có cơm ăn rồi.”
Lê Tường mở nắp nồi, nêm thêm chút muối.
“Biểu tỷ, gọi thân phụ ta mang cối đá xay vào đây, ta có việc cần dùng.”
Ăn lẩu hiển nhiên phải có thức uống, nàng định bụng nấu một hai nồi sữa đậu nành, uống vào vừa giải khát, lại vừa hóa giải vị cay nồng.
Ba mươi phút sau, mọi thứ cần sắp đặt bên ngoài đều đã hoàn tất, công việc bếp núc cũng đã được làm xong xuôi.
Lê Tường múc phần nước dùng hầm dạ dày heo ra cho những người không quen ăn cay như chưởng quầy Miêu và vài tiểu nhị.
Bên dưới nồi lẩu sắt, phần lõm sâu trên mặt bàn đặt một chiếc đế gốm được chế tác đặc biệt, bên trong là than củi hồng rực. Bởi thế, nồi nước dùng dạ dày heo kia vẫn sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút, hệt như được đặt trên bếp lò.
Những khối than này có thể cháy âm ỉ thật lâu, khiến bữa lẩu kéo dài mà vẫn ấm nóng, mà giá thành lại chẳng đáng là bao.
“Chưởng quầy Miêu, đây là nước chấm ta đã chế sẵn, các ngươi tự mình múc dùng. Tất cả thức ăn trên bàn, các ngươi muốn dùng món nào thì tùy ý bỏ vào nồi, đợi thức ăn chín tới, vớt ra chấm thêm chút tương là có thể thưởng thức.”
Trước giờ chưởng quầy Miêu chưa từng thấy kiểu cách dùng bữa tân kỳ đến thế. Điều khiến hắn kinh ngạc khôn tả hơn nữa chính là, giữa mặt bàn lại được khoét một cái lỗ. Dù chiếc bàn đã được dọn tới đây đã lâu, mà hắn nào hay biết điều kỳ lạ này.
---