Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 398



 

Nhân lúc mấy người biểu tỷ đang lóc thịt cá, Lê Tường đã rửa sạch hai cái dạ dày heo, thái thành sợi nhỏ, lại cho thêm hai nắm hạt sen vào, từ từ ninh nhừ.

 

Phần thang lẩu có hai loại: cay và không cay. Nàng dùng canh dạ dày heo ninh làm loại thang không cay; nếu nồi thang ở giữa cạn, có thể châm thêm vào.

 

“Biểu muội, thịt cá đã lóc sạch sẽ rồi. Muội xem, chừng ấy có đủ không?”

 

Lê Tường liếc nhìn rồi gật đầu, chỉ cần làm đủ một, hai bàn là đủ.

 

“Biểu tỷ, hành gừng tỏi…”

 

“Hai người Đào Tử đã đi xắt rồi.”

 

Ba người bọn họ biết rất rõ thói quen nấu ăn của biểu muội, bởi vậy vừa làm xong việc trong tay đã bắt đầu chuẩn bị gia vị hành gừng tỏi. Đào Tử đang xắt, Hạnh Tử đang tẩy rửa ở bên ngoài, hai tỷ muội phối hợp cực kỳ ăn ý.

 

Lê Tường nhìn một màn này, cảm thấy trong lòng rất đỗi vui vẻ. Nàng đón lấy cái chậu trên tay biểu tỷ rồi xoay mình đi tìm năm quả trứng gà, tách riêng lòng trắng trứng, chỉ giữ lại lòng đỏ rồi thêm chút muối tinh vào. Vì nàng muốn làm cá viên, cho nên không bỏ những gia vị có thể làm vướng vị như hành gừng, tránh ảnh hưởng tới hương vị của món ăn.

 

Sau khi Đào Tử xắt xong hành gừng, Lê Tường lại lấy ra một chút, xắt thật vụn, rồi bỏ thêm một ít nước vào. Chút nữa dùng nước hành gừng này đổ vào ngư tương là đủ rồi.

 

“Sư phụ, này… Những thứ này đã thành cá xay nhuyễn cả rồi, ngay cả vo cũng chẳng thành hình, làm sao mà viên đây?”

 

“Sư phụ sẽ thi triển chút thuật pháp cho đồ nhi chiêm ngưỡng vậy.”

 

Lê Tường cười cười. Nàng lại mang ra bình gốm đựng bột khoai sọ nàng mới sáng chế. Khoai sọ cũng giống như củ sen, đều là loại nguyên liệu có hàm lượng tinh bột cực cao. Trước đó nàng không nhớ ra chuyện này, sau này mới chuyển qua dùng khoai sọ làm tinh bột.

 

Củ sen quý giá hơn khoai sọ nhiều phần, dùng nó làm tinh bột e rằng chẳng bõ công lời lãi.

 

Nàng lấy một chút tinh bột ra, dùng chút nước thấm ướt lòng bàn tay. Không thể trực tiếp bỏ tinh bột vào bên trong cá xay nhuyễn được, kể cả khi phần ngư tương kia đã được thêm rất nhiều nước cũng không xong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu bỏ những tinh bột khô này vào phần ngư tương, chúng chỉ thấm được lớp ngoài, còn bên trong vẫn khô nguyên như cũ, khiến cho phần bên trong cá viên đầy những khối bột cứng ngắc.

 

Cứ như vậy, Đào Tử thấy sư phụ mình dùng tay bẻ nát nắm tinh bột đã được thấm ướt một nửa trong tay rồi mới thả chúng vào ngư tương. Sau đó, Lê Tường chỉ trộn lẫn bảy, tám vòng đã cảm nhận được phần ngư tương trong chậu dần dần sánh mịn.

 

“Thật là diệu kỳ! Sư phụ, chẳng phải sau khi đun nóng, tinh bột này mới chuyển thành dạng sánh mịn sao? Vì sao không cần đun nóng cũng làm được?”

 

“Bởi vì nó có công dụng hút nước nha.”

 

Lê Tường trêu Đào Tử, sau đó dặn nàng ấy đi đem hai chiếc nồi đã đổ nửa phần nước lại đây.

 

Ở sân sau này có một giếng nước, vô cùng tiện lợi, không cần phải tới cửa hàng xếp hàng lấy nước từ xa nữa.

 

“Sư phụ cần đốt lửa không?”

 

“Chưa cần đốt lửa vội, chờ ta nặn cá viên xong bỏ vào trong này rồi hãy đốt.”

 

Làm cá viên cần phải cho vào trong nước lạnh; nếu bỏ chúng vào nước sôi, từng viên cá này sẽ bị tan rã mất.

 

Đôi tay Lê Tường thoăn thoắt, một tay nắm, một tay cầm chiếc muỗng ướt đẫm nước lạnh múc cá viên thả vào trong nồi.

 

Một thau cá xay nhuyễn đủ làm hai nồi lớn, nàng vừa viên cá xong đã dặn Hạnh Tử nhóm lửa. Chỉ cần chần qua nước sôi rồi vớt ra, để nguội là dùng được.

 

Vừa làm xong cá viên, Lê Tường lại tất bật đi chiên thịt. Khi nàng hoàn tất mọi công việc ở gian bếp này, A Bố cũng đã rửa rau củ xong xuôi.

 

Hôm nay có chừng hai mươi người ghé tửu lâu, chia làm dăm ba bàn.

 

Lê Tường cùng biểu tỷ san sẻ từng phần thức ăn đã chuẩn bị xong để đặt lên bàn. Có ba, bốn bàn cần dọn các loại rau xanh.

 

---