Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 420



 

Bởi lẽ, thân quyến mẫu tộc của đại tẩu đã đến, nên hai ngày này, nàng phải ở nhà. Chỉ có hai bữa trưa, bữa chiều họ mới ghé qua đây dùng bữa.

 

“Chư vị hãy phấn chấn tinh thần! Hôm nay tuy không còn bán nửa giá, có lẽ sẽ chẳng bận rộn như ngày hôm qua, song chớ được lơ là, biếng nhác."

 

Sau khi Lê Tường đã kiểm tra vệ sinh từng người một, nàng mới cho phép họ tiến vào phòng bếp.

 

Khi ấy, rau xanh cùng thịt tươi đã được đưa tới. A Bố dẫn theo mấy tiểu nhị khác, lui tới mấy lượt mới đem hết số nguyên liệu ấy vào trong phòng bếp.

 

Nhân lúc tửu lâu vẫn chưa mở cửa đón khách, họ người rửa rau, kẻ nghiền hạt đậu, chẳng một ai dám lười biếng, ngược lại còn mang theo tinh thần làm việc vô cùng tích cực.

 

Bởi Lê Tường từng nói, ngay cuối năm nay, họ sẽ được chia hoa hồng. Dẫu từ giờ tới cuối năm chỉ còn chừng hai ba tháng, song dẫu ít ỏi, đó cũng là khoản thu nhập đáng kể.

 

Vả lại, quy định phân chia hoa hồng vốn theo công sức bỏ ra, hiển nhiên kẻ biếng nhác sẽ chẳng có phần nào.

 

Bởi vậy, chẳng ai muốn mình trở thành kẻ lười biếng đáng bị cắt thưởng kia.

 

Rốt cuộc, người nhàn rỗi nhất lại là Lê Tường. Nàng có chút ngượng nghịu bước vào phòng bếp, luộc mấy quả trứng, chia cho mỗi người một quả, xem như phần thưởng nhỏ bé.

 

Chờ đến khi chưởng quầy Miêu tới, hắn mới bắt đầu mở cửa lớn tửu lâu đón khách.

 

Buổi sáng, các món hàng bán chạy nhất chính là thức ăn làm từ bột mì. Từ bánh bao nhân trong, bánh bao thịt, bánh bao chay cho đến màn thầu đều đắt như tôm tươi. Những món ấy đều có thể gói ghém mang về, còn các loại mì sợi, sủi cảo thì khách nhân chỉ có thể ngồi tại tửu lâu mà thưởng thức.

 

Hôm nay, tửu lâu vẫn cung cấp sữa đậu nành ngọt như thường lệ. Song, muốn dùng thức uống này, khách nhân phải mua với giá một đồng bối một bình.

 

Một bình đầy ắp đủ cho hai người uống thỏa thích, vô cùng phải chăng, bởi vậy có không ít khách nhân gọi món nước này.

 

Loại sữa đậu nành này thuộc loại hàng hóa ít lãi song tiêu thụ mạnh. Đưa nó vào thực đơn thuần túy để điểm tô thêm chút sắc màu, chứ Lê Tường chưa từng có ý định kiếm lời từ nó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Món sinh lời thực sự vẫn là các món rau xào, canh hầm kia. Ví như món cá hầm ớt, một phần có giá tám mươi tám đồng bối, song phí tổn thực tế chỉ khoảng ba mươi đồng bối mà thôi.

 

Vẫn còn một lồng bánh bao thủy tinh nữa, một phần bán giá hai mươi đồng bối, nhưng phí tổn lại chẳng tới ba đồng.

 

Dù hôm qua là ngày khai trương, chỉ bán với nửa giá, thế mà tửu lầu đã thu về được hai mươi ngân bối.

 

Hôm nay e rằng khách sẽ vơi đi đôi chút, song cũng chẳng sao, chỉ cần duy trì được lợi nhuận là đã mãn nguyện rồi.

 

“A Tường cô nương, phòng chữ Phúc trên lầu hai có hai vị khách nhân, không gọi món cụ thể, chỉ muốn chọn một món canh do người sở trường. Họ dặn là nấu cho tiểu hài tử ăn, tuyệt đối không được bỏ cay, cũng đừng làm món quá lớn. Ta trông thấy tiểu oa nhi kia chừng hai tuổi hơn.”

 

Lê Tường khẽ gật đầu.

 

“Đã rõ, ta sẽ ra tay ngay.”

 

Đa phần những thực đơn của tửu lầu bọn họ đều ghi lại các món ăn mà khách hàng chưa từng nếm thử, việc khách nhân không biết nên chọn món gì cũng là lẽ thường.

 

“Tiểu hài tử dùng canh…”

 

Vậy thì hãy làm canh cá thịt nạc. Song cá và thịt trong bát canh này nên nấu thật non mềm, sẽ tốt hơn cho tiểu hài tử. Nghĩ đoạn, Lê Tường liền chọn một con cá rô hoa, đưa cho Yến Túc đem đi làm thịt.

 

Thịt cá rô hoa này vốn dĩ không tanh, lại vô cùng mềm mại, thớ cá tương đối dày, rất thích hợp để nấu canh.

 

“Sư phụ, con đã làm cá xong xuôi, xương cá cũng lóc bỏ hết rồi ạ.”

 

Vẻ mặt Yến Túc hớn hở, chỉ mong được ngợi khen. Thấy hắn như vậy, Lê Tường cũng bật cười, nàng vừa đón lấy đĩa cá vừa khen hắn vài câu.

 

“Kỹ thuật làm cá của ngươi sắp thành tuyệt kỹ rồi đấy. Hôm nay ngươi hãy chuyển qua rửa rau, hỗ trợ làm món xào đi, cả người tanh mùi cá như vậy chẳng thể gói nổi bánh bao đâu.”

 

---