Lý phu nhân xoa xoa nước mắt, nàng vội vàng múc thêm một thìa nữa. Lý đại nhân cũng trực tiếp múc thêm một chén canh từ trong bình gốm, đặt ra ngoài để nguội bớt.
Tất cả nguyên liệu trong bát canh đều được thái thật nhỏ, thật mịn, hơn nữa thịt cá cực kỳ non mềm, chẳng cần phải nhai, chỉ cần nhẹ nhàng uống một ngụm là canh lập tức trôi tuột xuống cổ họng.
Không đến thời gian một nén nhang, Tiểu Uẩn Nhi đã ăn xong một chén canh cá rồi.
“Còn muốn ăn nữa không?”
Lý phu nhân lại bưng lên một chén canh khác, thử dò hỏi.
Tiểu Uẩn Nhi do dự giây lát, lại vươn đầu ra ăn thêm một ngụm nhỏ, sau đó mới lưu luyến lắc đầu: “Nương, con không ăn nữa...”
“No rồi đúng không?”
Lý phu nhân vuốt ve cái bụng có chút căng lên của nữ nhi, lại thấy nàng gật đầu, trong lòng Lý phu nhân cũng hiểu hiện giờ không nên thêm thức ăn nữa.
Kỳ thật đến bây giờ nữ nhi đã ăn được rất nhiều rồi, cũng không còn phun ra như lúc trước.
“Tướng công, chẳng lẽ bệnh của Uẩn Nhi đã thuyên giảm?”
Lý đại nhân nhìn vẻ mặt đầy kích động của phu nhân, tuy hắn rất muốn nói nữ nhi nhà bọn họ đã khỏi bệnh rồi, nhưng hắn lại sợ bệnh của nữ nhi không đơn giản như vậy.
“Chúng ta cứ đưa Uẩn Nhi trở về nghỉ ngơi trước, đến giờ cơm chúng ta lại quan sát thêm vậy.”
Nói xong hắn cầm chén canh cá kia lên nếm thử vài ngụm, hương vị rất phong phú, kích thích cảm giác thèm ăn, khó trách nữ nhi nhà hắn lại chịu ăn món này ngon lành như thế.
Nếu giữa trưa nữ nhi chịu ăn cơm canh trong nhà, thì quá tốt, nhưng nếu vẫn không chịu, e rằng cả nhà ta phải thường xuyên lui tới đây dùng bữa một thời gian dài rồi.
Nghĩ đến đó, Lý đại nhân đã thấy một khoản chi phí lớn sắp đổ xuống.
Chẳng qua, chỉ cần nữ nhi được an lành, phí tổn ấy có đáng là bao.
“Phu nhân, mùi vị canh cá này quả là không tệ, nàng có muốn nếm thử một chút chăng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý phu nhân khẽ gật đầu, nàng cũng muốn nếm thử mùi vị có thể khiến bệnh tình ái nữ của mình thuyên giảm đôi phần.
Nếu như nàng ghi nhớ kỹ càng mùi vị này, liệu có thể khiến đầu bếp trong phủ tái hiện?
“Kỳ lạ thay, các nguyên liệu trong chén canh này được thái vụn thật tinh tế, tựa hồ là nấm, vậy còn thứ kia là gì?”
“Là măng mùa đông.”
Lý đại nhân vốn có nhiều năm kinh nghiệm trong ẩm thực, hắn liếc mắt đã nhận ra các nguyên liệu làm nên món canh cá này.
Ấy vậy mà biết được nguyên liệu cũng vô ích, bởi lẽ mỗi thức ăn đều có bí phương độc đáo của riêng mình, thường nhân căn bản không thể đoán ra được.
Phu thê Lý đại nhân đến nhanh đi cũng vội.
A Bố vừa truyền tin tức Lý đại nhân đến tửu lầu cho phòng bếp, ấy vậy mà trong nháy mắt, khi hắn quay trở lại sảnh lớn đã nghe tiểu nhị khác báo khách nhân ở phòng chữ Phúc trên lầu hai đã rời đi, cần phải lên đó dọn dẹp bàn ghế. Khi hắn mở cửa phòng nhìn vào, bình canh cá vẫn còn dư hơn phân nửa, thật đáng tiếc.
Chỉ là A Tường cô nương có quy định, không được ăn vụng đồ ăn của khách, thật uổng phí thay.
Hắn dọn bình canh cá và chén muỗng vào khay đồ ăn, lại lau sạch sẽ bàn, rồi đóng cửa đi ra ngoài.
Điều khiến hắn không ngờ tới là ngay buổi trưa hôm ấy, hắn lại một lần nữa gặp Lý đại nhân tại chính gian phòng ban sáng.
“Hai vị khách quan muốn dùng món gì?”
Lý đại nhân cau mày, không chút do dự mà vẫn chọn món canh cá. Lê Tường nghe vậy cũng kinh ngạc khôn tả. Quan viên triều đình thời nay sao lại nhàn rỗi đến vậy?
“Vị khách đó chỉ gọi một bát canh cá, không kêu thêm món gì khác sao?”
A Bố khẽ gật đầu rồi bưng đĩa rau xào Quan Thúy Nhi vừa chế biến xong đi ra ngoài.
Lần này, canh cá vừa dọn lên bàn không bao lâu, trên lầu đã truyền lời xuống, nói rằng muốn gặp Lê Tường.
Hiện giờ đang giữa buổi trưa, khách khứa tấp nập, phòng bếp bận rộn đến nỗi xoay vần, đầu bếp chân không chạm đất, Lê Tường làm gì có thời gian mà đi đây?
---