Thế rồi, với tâm lý thà thử một lần còn hơn để phí hoài, ông liền dẫn theo thê tử và nữ nhi cùng đến đây.
“Uẩn Nhi, lại đây nương ôm con một chút nào.”
Tiểu Uẩn Nhi ngoan ngoãn đưa tay ra, nhưng trong đôi mắt thơ ngây ấy lại chẳng hề có chút tinh thần nào.
“Khách quan, món canh ngài gọi đã hoàn tất.”
A Bố gõ cửa, đợi nghe tiếng đáp vọng ra từ bên trong mới bưng bình canh nghi ngút cùng chén muỗng bước vào.
Hắn giữ đúng phép tắc, không hề liếc mắt đ.á.n.h giá khách nhân bên trong. Chỉ thành thật đặt bình canh lên bàn rồi cất lời giới thiệu sơ qua.
“Món này tên là Canh cá diếc hoa, được nấu từ cá diếc hoa tươi ngon, nấm hương cùng măng đông. Hương vị thanh đạm, vô cùng bổ dưỡng, mời quý khách chậm rãi thưởng thức.”
Giới thiệu xong, hắn lập tức cầm khay trống lui ra ngoài. Ngay khi cánh cửa vừa khép, hắn vội vàng liếc mắt nhìn vào trong phòng một cái.
Thế nhưng ngay sau đó, vẻ mặt hắn đã trở nên đầy kinh hãi, vội vàng khép chặt cánh cửa lại.
Dẫu cho vị khách bên trong đang vận thường phục, nhưng hắn tuyệt đối không thể nhầm lẫn. Người đó chính là Lý đại nhân, vị quan đứng đầu thành An Lăng.
Chà chà, một vị quan lớn như vậy mà cũng đến ngoại thành dùng bữa. Tay nghề của A Tường cô nương quả thực khiến người ta phải nể phục.
A Bố gấp không chờ nổi, lập tức bước xuống lầu, muốn vào phòng bếp nói với A Tường cô nương một câu, để truyền cho nàng niềm vui sướng hệt như hắn đang cảm nhận lúc này.
Lúc A Bố vừa rời đi, trong phòng, Lý đại nhân đang cẩn thận múc một chén canh nhỏ, đưa lên miệng nhẹ nhàng thổi.
Những sợi trứng vàng óng, mềm mại xoay chuyển trong chén canh, khiến đôi mắt Tiểu Uẩn Nhi không tự chủ được cũng dõi theo từng chuyển động.
Lý đại nhân ngửi thấy mùi hương thơm lừng của canh cá, chẳng hiểu sao trong lòng lại dâng lên một niềm tin mãnh liệt: nhất định lần này nữ nhi của ông sẽ dùng được!
“Lại đây, ta đút cho con ăn nào.”
Lý phu nhân ôm nữ nhi vào lòng, nhận lấy chén canh từ tay Lý đại nhân, múc một muỗng nhỏ đưa lên môi thử độ nóng. Canh vừa vặn, không quá nóng cũng không quá nguội.
“Uẩn Nhi, lại đây nào, há miệng ra nhé, chúng ta cùng thưởng thức món ngon này nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Uẩn Nhi trông thấy chiếc thìa trước mặt, theo bản năng liền muốn quay đầu đi nơi khác.
Nàng vốn không ưa những món này, đặc biệt e sợ cái cảm giác có thứ gì đó bịt kín nơi khoang miệng mình.
“Ngoan nào. Uẩn Nhi của chúng ta là đứa trẻ hiểu chuyện nhất, chỉ uống một ngụm thôi, được không con? Một ngụm thôi, không cần ăn thêm nữa, nếu không nương sẽ khóc đó.”
Vừa nghe nương nói muốn khóc, Tiểu Uẩn Nhi lập tức quay đầu lại. Thấy hốc mắt nương đã ửng đỏ, tiểu nữ hài tức thì nóng lòng.
“Nương, đừng khóc...”
Nàng nhìn chiếc thìa trước mắt, rất cẩn thận ghé sát mũi khẽ hít một hơi, a… không phải mùi vị khiến nàng ghét bỏ.
“Nương, một ngụm thôi nhé?”
“Ừm ừm, chỉ một ngụm thôi, được không?”
Lý phu nhân từ từ đưa chiếc thìa đến bên miệng nữ nhi. Rồi dưới ánh mắt đong đầy chờ mong của Lý phu nhân, cuối cùng Tiểu Uẩn Nhi cũng chịu há miệng uống một thìa canh cá.
“Có ngon miệng không con?”
Phu thê Lý đại nhân cảm thấy trái tim mình khẽ run rẩy. Nếu lần này nữ nhi vẫn không thể ăn nổi, chắc chắn sau này đành phải cưỡng ép nữ nhi dùng bữa. Song, quả thật bọn họ chẳng muốn làm vậy chút nào.
Vốn dĩ Tiểu Uẩn Nhi chỉ muốn ngậm chút canh đó trong miệng, chứ nào có ý định nuốt xuống.
Thế nhưng canh cá trong miệng quá trơn mịn, nó không ngừng muốn trôi tuột xuống cổ họng nàng.
Chưa kịp làm gì, cũng chưa kịp thưởng thức hương vị tuyệt vời kia, trong miệng tiểu nữ hài đã chẳng còn chút canh cá nào.
Chỉ còn lại một chút cảm giác... ừm... thơm quá đi mất!
“Nương, ta muốn ăn nữa.”
Suốt quãng thời gian dài đằng đẵng như vậy, đây là lần đầu tiên phu thê Lý đại nhân nghe được nữ nhi mình nói muốn ăn thêm thứ gì đó. Hai người vui sướng tới mức quên cả trời đất.
“Được được được, Uẩn Nhi của chúng ta đã muốn ăn rồi, thật tốt biết bao.”
---