Hương cháo thanh thuần vấn vít, vị ngọt ngào thấm đượm nơi đầu lưỡi, nuốt vào lại thấy mềm mại êm ái, trôi tuột xuống cổ họng.
Tựa hồ mùi hương vẫn là mùi cháo mồng tám tháng chạp bình thường, nhưng hương vị lại thơm ngon hơn hẳn so với cháo mồng tám tháng chạp bọn họ thường nấu. Chỉ riêng độ sánh mịn này thôi, bọn họ đã khó lòng làm được.
Trong mắt dân chúng, cháo ninh quá lỏng hiển nhiên là chưa đủ thời gian, cháo phải sánh mịn mới là cháo nấu đúng chuẩn. Nếu mang nồi cháo này ra, chắc chắn Cẩm Thực Đường sẽ nhận được vô vàn lời tán dương.
Nàng quả thực có chút tài năng.
Ngô Quân cảm thấy thìa cháo mồng tám tháng chạp trong miệng bỗng hóa ra chua chát, chẳng còn chút vị ngọt nào.
“Đã ăn xong rồi sao? Ăn xong thì nhanh chóng múc cháo mồng tám tháng chạp trong nồi ra đi, chúng ta còn phải tiếp tục nấu nữa đây.”
“Xong rồi! Chúng ta đã dùng xong!”
Nói cho cùng, mỗi người chỉ được một chén nhỏ, mấy hớp đã cạn. Mọi người nhanh chóng dọn chén rồi vội vàng tới hỗ trợ múc cháo ra khỏi nồi.
“Tam chưởng quầy, chúng ta đều đứng nhìn từ đầu tới cuối quá trình ngài nấu món cháo mồng tám tháng chạp này, dường như chẳng có gì khác biệt. Không biết vì sao lúc ninh xong lại sánh được như vậy, mà lúc chúng ta ninh cháo mồng tám tháng chạp, chẳng cần biết dùng bao nhiêu nguyên liệu, cũng đều cảm thấy lỏng bỏng nước? Giống như đã ninh cháo nhuyễn rồi nhưng sau đó cháo bị lỏng nước, hương vị kém vô ngần.”
“Phải chăng lúc đang ninh cảm thấy nước trong nồi hơi ít nên bỏ thêm nước vào ninh chung?”
Mọi người sửng sốt, hiển nhiên là thấy ít nước phải bỏ thêm vào rồi, bằng không nhỡ cháy nồi thì tính sao đây?
“Không được thêm nước ư?”
Lê Tường lắc đầu đáp: “Thật ra cũng có thể thêm, nhưng cần phải cho đủ nước ngay từ đầu. Bên cạnh đó, hạt đậu phải ngâm đủ canh giờ, lại phải ninh trước đủ canh giờ mới được. Chỉ cần làm đủ ba điều này, các ngươi cũng sẽ nấu được nồi cháo mồng tám tháng chạp sánh mịn, thơm ngon như vậy.”
“Đa tạ Tam chưởng quầy đã chỉ dẫn!”
Các đầu bếp thoải mái bày tỏ lòng cảm kích, ngay cả Ngô Quân núp mình phía sau cũng dựng tai nghe ngóng, khắc ghi kỹ càng những điểm mấu chốt này.
Rất nhanh sau đó, nhị chưởng quầy đã dẫn người tiến vào, mang nhóm cháo mồng tám tháng chạp đầu tiên rời khỏi phòng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Tường chỉ lo giám sát công việc của những người khác, cho nên nàng cũng không hỏi Hội Thi Cháo diễn ra ở đâu. Quan phủ cũng không quá khắt khe về địa điểm chỉ định, chỉ cần trong ngày hôm nay mang cháo tới hội thi là được.
Rất nhanh sau đó, cháo mồng tám tháng chạp nóng hầm hập đã được mang đến khu vực phố xá náo nhiệt nhất trong thành.
Nhị chưởng quầy vừa lấy thẻ bài của quan phủ đã ban, đã nhìn thấy người của Đông Hoa ở cách đó không xa cũng lấy thẻ bài rồi lập tức dựng quầy dự thi cháo. Rõ ràng bọn họ có ý muốn chèn ép, muốn hạ bệ sạp của chúng ta rồi.
“Nhị chưởng quầy, chúng ta nên làm sao bây giờ? Có cần đổi sang một nơi khác không?”
“Không đổi.”
Cháo nhiều đến vậy, dẫu có nóng hổi cũng chẳng mấy chốc sẽ nguội lạnh khi để ngoài trời. Hơn nữa, hắn vẫn luôn tin tưởng vào vị cô nương Lê Tường kia, nghĩ bụng món cháo Lạp Bát do chính tay nàng làm ra chắc chắn sẽ không đến nỗi nào.
"Gõ la đi!"
Nghe một tiếng la loảng xoảng vang lên, những người của Đông Hoa tửu lầu đều bật cười khinh miệt.
"Tam chưởng quầy, kẻ ở Cẩm Thực Đường dám thi nấu cháo ngay khu vực gần Đông Hoa chúng ta, quả là to gan lớn mật!"
"Chắc chắn rồi, dám đối đầu với chúng ta ư? Cứ đợi đấy, lát nữa khi bọn họ thu dọn quầy hàng mà chẳng ai thèm ngó tới, ắt sẽ biết xấu hổ là gì."
Tam chưởng quầy cười khẩy, đoạn cũng phân phó tiểu nhị gõ la.
Hai tửu lâu đã đối đầu công khai, tự nhiên lập tức có kẻ đi so sánh kết quả thắng bại của hội thi cháo Lạp Bát giữa hai nhà.
"Chẳng cần phải so sánh đâu."
Một chén cháo Lạp Bát dưới ánh dương quang tỏa sắc đỏ sậm, đặc sánh mịn màng, đối với một chén cháo Lạp Bát với vô vàn nguyên liệu kém sắc, lại loãng toẹt, chỉ toàn nước.
Ai ai cũng rõ, năm nay Cẩm Thực Đường đã toàn thắng!
---