"Chẳng cần đâu, ta đã có sẵn rồi."
Lê Giang biết nếu nữ nhi đã muốn mua một thứ gì đó, ắt hẳn nàng đã chuẩn bị đâu vào đấy. Hơn nữa, một cái bao tải cần tới một đồng bối, tiệm các ngươi sao chẳng đi cướp luôn cho rồi.
"Đong cho đủ lượng một chút, chớ để thiếu cân đo đong đếm nhé."
"Tuyệt nhiên không có chuyện đó, cửa tiệm chúng ta vốn có quy tắc sẵn, thiếu một đền mười, đảm bảo sẽ đủ cân đủ lạng… Tổng cộng năm cân, giá 25 đồng bối."
Lê Giang: "!!!"
Hai mươi lăm đồng bối ư?
Chàng ngỡ nhiều nhất cũng chỉ mười mấy đồng bối thôi… Nào ngờ lại đắt đến thế!?
"Phụ thân, xin người hãy trả tiền đi ạ, người cứ an tâm, nữ nhi nhất định sẽ kiếm lại được số tiền này."
Quan thị cũng ở phía sau khẽ đẩy nhẹ trượng phu, lúc này Lê Giang mới hoàn hồn trở lại, sau đó chàng liền tức tốc móc ra 25 đồng bối.
Vừa ra khỏi cửa hàng, hắn đã không nén được lòng, xách bao tải kia lên ngó nghiêng khắp lượt, như thể mong muốn từ đó sẽ mọc lên một đóa hoa quý hiếm.
"Tương Nhi, đây là thứ lương thực gì vậy, sao lại đắt đỏ đến nhường này?"
“Phụ thân, người chớ lo lắng về giá thành đắt đỏ của thứ này. Chỉ cần nó có thể giúp gia đình ta kiếm được tiền là đủ. Đây là lúa mạch, trở về ta sẽ khiến người rõ được giá trị quý báu của nó. Nhanh lên đi, chúng ta còn phải đi bán món tương mỡ vàng kia, trước tiên cần đem thứ này cất vào khoang thuyền đã.”
Lê Tường hân hoan khôn xiết, giờ đây nàng chỉ ước ao có thể bán hết chỗ tương trên thuyền rồi quay về làm bánh bao ngay lập tức.
Phu thê Lê Giang theo sau cũng bị niềm hân hoan của nữ nhi mà cảm thấy vui lây, lòng dạ cũng đã nhẹ nhõm hơn hẳn so với ban nãy.
Dường như giờ phút này, gánh nặng nợ nần trĩu vai họ cũng phảng phất nhẹ bớt đi vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phu quân, dường như gần đây Tường Nhi đã thông suốt hơn trước nhiều phần.”
“Quả thực là thông suốt hơn không ít, nhưng nàng trở nên như vậy đã hơn trước kia bội phần. Trước kia nàng cả ngày ủ rũ thẫn thờ, hệt một lão nhân, mỗi bận ta nhìn thấy đều cảm thấy khó chịu trong lòng.”
Nói đến đây, chẳng rõ vì sao hai cánh mũi Lê Giang bỗng dưng cay xè, đôi mắt cũng phiếm hồng. Quan thị vội vàng vỗ về hắn, lại kể đôi ba chuyện vui, lúc này hai người mới dần dần nguôi ngoai cảm xúc.
Đi được một quãng đường dài như vậy, Quan thị bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng thoáng chốc trắng bệch.
Thấy vậy, Lê Tường cũng không dám để nương đi thêm nữa, đành nói với phụ thân để nương ở lại khoang thuyền nghỉ ngơi, còn nàng cùng người mang theo tương mỡ vàng đi ra ngoài bán.
Quan thị cũng muốn đi, thế nhưng thân thể bà lại không chịu đựng nổi, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp, tựa vào cửa sổ, đôi mắt dõi theo bóng hình hai người kia dần khuất xa.
“Hả? Kia là Tứ Oa?”
Ở bờ sông phía đối diện, có hai bóng người lướt vội qua. Vốn dĩ bà cũng không mấy để tâm, nhưng một trong hai người lại có cách ăn vận cùng thân hình hệt như Ngũ lão tứ. Ngũ gia cũng chẳng có thân thích nào ở trong thành cả, vậy Tứ Oa kia đang đi cùng ai đây?
Chưa kịp để Quan thị nhìn rõ, hai người kia đã rẽ vào con ngõ nhỏ, không còn thấy bóng dáng.
Bà chắc chắn mình không hề nhìn lầm, một trong hai người vừa rồi đi qua chính là Ngũ Thừa Phong. Người còn lại lại là một vị tiêu đầu thuộc Vĩnh Minh Tiêu Cục trong thành.
Vị tiêu đầu họ Sài kia, từ khi còn trẻ hắn đã tầm sư học đạo được chút võ công, lại thêm gan dạ hơn người và có khả năng sắp xếp công việc, dần dà cũng lập được chút địa vị trong tiêu cục.
Nếu hỏi tại sao hắn lại có quan hệ với một phu dịch ở bến tàu? Vậy thì phải kể tới chuyện xảy ra hai tháng trước.
Tuy bình thường Sài tiêu đầu thường ở lại trong thành, nhưng quê nhà của hắn lại ở trấn trên, nơi Ngũ Thừa Phong đang làm thuê.
Hai tháng trước, khi hắn trở về mừng thọ tộc lão, vừa mới xuống thuyền chưa bao lâu đã gặp Ngũ Thừa Phong đang giao đấu cùng kẻ khác.
---