Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 45



 

Tuy nói tiểu tử kia giao đấu chẳng có chút bài bản nào, nhưng hắn liếc mắt một cái đã nhìn trúng sự kiên cường ẩn sâu trong cốt tủy của tiểu tử đó, hơn nữa cặp mắt tàn nhẫn và ngoan độc kia đã thu hút hắn.

 

Lúc ấy hắn vội vã muốn đi mừng thọ, cho nên chỉ để lại họ tên của mình cùng danh xưng tiêu cục lại cho Ngũ Thừa Phong.

 

Hắn đã đợi suốt hai tháng trời mà vẫn chẳng thấy ai tìm tới, trong lòng đã thầm nghĩ đối phương hẳn sẽ không tới nữa đâu, ai ngờ rằng ngày hôm nay tiểu tử ấy lại tìm tới tận cửa.

 

“Tiểu tử, ngươi đã nghĩ thông suốt rồi ư?”

 

“Bẩm Tiêu đầu Sài, ta muốn theo ngài học võ công!”

 

“Nếu muốn theo ta học võ công, vậy chính là không có thù lao.”

 

Sài tiêu đầu tự nhận mình không phải kẻ thiện lương, khẳng định hắn tuyệt nhiên sẽ không làm cái loại chuyện tự mình hi sinh vì người khác, lại dạy không công võ nghệ như vậy.

 

“Ngươi cứ tự mình ngẫm nghĩ cho rõ ràng rồi hãy đưa ra quyết định.”

 

“Ta đã suy xét cặn kẽ.” Ngũ Thừa Phong đáp lời dứt khoát.

 

Khi trước trên thuyền, lời hắn thốt ra muốn vào thành quả là do nhất thời bốc đồng, song suốt dọc đường, hắn đã dần tĩnh tâm, cẩn trọng suy tính.

 

Nếu cứ mãi lưu lại trấn nhỏ, mỗi ngày vác bao tải cũng chẳng thu được là bao. Hắn nào muốn quay về, ngày ngày đối mặt với cái gia đình nghiệt ngã ấy nữa.

 

Mười lăm năm trời, hắn chịu đựng bao đòn roi, lời mắng c.h.ử.i mà sống. Ân dưỡng d.ụ.c của Ngũ gia, đến nay đã hoàn toàn trả hết.

 

Còn về ân sinh thành, chờ đến khi nào hắn kiếm đủ tiền của, sẽ quay về mua đứt một lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngũ Thừa Phong không còn mảy may vương vấn gì với cái gia đình ấy.

 

“Tốt lắm, tiểu tử, ngươi đã suy tính kỹ càng là được rồi. Chỗ của ta tuy không lo cơm nước, song có thể thu xếp gian phòng củi cho ngươi nghỉ lại. Tạm thời tiêu cục ta không thu nhận người, nhưng nếu ngươi gắng công chăm chỉ, học được công phu của ta sớm chút, ta tự mình cũng có thể dẫn ngươi vào môn.”

 

Tiêu đầu Sài vừa giảng giải, vừa dẫn Ngũ Thừa Phong đi xem gian phòng củi.

 

Gian phòng củi này chẳng giống những phòng củi thông thường. Nơi đây có cửa sổ đàng hoàng, chỉ cần khép lại sẽ kín kẽ không một khe hở, dù sao cũng đủ để an ổn qua mùa đông giá rét.

 

Ngũ Thừa Phong lập tức bái Tiêu đầu Sài làm sư phụ, định ba ngày sau sẽ vào thành gặp mặt.

 

Hai người thỏa thuận xong xuôi, Tiêu đầu Sài cũng chẳng giữ khách dùng cơm, trực tiếp tiễn người. Ngũ Thừa Phong mang máng nhớ rõ đường đi, liền thẳng đường tìm về bến tàu.

 

Vừa đặt chân đến bến tàu, hắn liền tìm việc làm. Vẫn là công việc bốc dỡ hàng hóa trên thuyền. Từ giờ cho đến kỳ hẹn với Lê gia còn hơn bốn canh giờ. Dù sao cũng nhàn rỗi vô sự, chỉ cần bốc dỡ xong một thuyền sẽ được hai mươi đồng bối. Hắn đoán chừng kích cỡ con thuyền, chỉ cần một canh giờ rưỡi là chắc chắn có thể hoàn thành, đến lúc đó vẫn còn dư dả thời gian tìm thêm việc khác.

 

Kỳ thực, mấy năm nay hắn cũng đã tằn tiện được không ít tiền của. Việc ăn mặc thanh đạm một hai năm chẳng phải chuyện gì khó. Song, miệng ăn núi lở, loại chuyện chỉ ăn không làm chẳng mang lại cho hắn mảy may cảm giác an toàn nào. Với hắn, phàm là người đã có chút năng lực, tất thảy đều nên làm việc.

 

Chẳng bao lâu sau, Ngũ Thừa Phong đã nhập vào dòng người bốc dỡ hàng hóa.

 

Bấy giờ, Lê Tường vẫn miệt mài tìm kiếm quán mì kia. Chẳng rõ người nơi đây có phải không ưa mì hay không, mà suốt dọc đường nàng cứ đi mãi, vẫn chẳng thấy bóng dáng quán mì nào, thậm chí tiệm bánh cũng bặt tăm.

 

Chừng mười lăm phút sau, cuối cùng nàng cũng đã thấy được. May thay nàng không bị hoa mắt, nghĩ đoạn, Lê Tường cảm thấy trong lòng kiên định thêm mấy phần.

 

“Cô nương, có phải muốn dùng mì chăng?”

 

---