Cũng chẳng rõ có phải thường xuyên làm việc này hay không, ngay cả khi hắn đã tắm rửa sạch sẽ, mùi xú uế trên thân vẫn còn phảng phất. Xiêm y cũng bị rách toạc vài chỗ lớn, những sợi bông bên trong đã lòi ra ngoài.
Lạc Trạch đưa hai người bọn họ lên phố, định bụng xem thử có thể mua được hai chiếc áo bông cũ kỹ hay không. Lần này trở về, hắn không hề chuẩn bị sẵn tiền bạc cho những việc như vậy, bởi vậy trên người hắn chẳng còn lại mấy tiền, chỉ vỏn vẹn năm trăm đồng bối. Chắc chắn khó lòng sắm sửa y phục mới cho Nhị Sinh và Trúc Thất, chỉ đành dạo quanh các cửa tiệm bên đường tìm mua y phục cũ mà thôi.
Ba người vừa đi dạo trên phố, những cảm hoài về thuở ba huynh đệ lang bạt lại ùa về.
“Đại ca, không cần mua xiêm y đâu. Chúng ta vì làm việc mà y phục mới rách rưới đôi chút, thật ra bên trong tủ quần áo vẫn còn y phục nguyên vẹn.”
Lạc Trạch quay đầu lại trừng mắt nhìn Trúc Thất.
“Ngươi cho rằng ta là kẻ ngu muội ư? Nếu hai vị huynh đệ các ngươi có y phục nguyên vẹn thì hẳn đã diện từ lâu rồi. Vả lại, ta nào có sắm sửa y phục mới cho các ngươi, chỉ tìm vài bộ y phục cũ mà thôi, cần gì phải chần chừ?”
Trong thị trấn chỉ có hai con đường hiếm hoi sầm uất, nếu đã dạo hết con phố này mà vẫn không tìm thấy, vậy thì chỉ đành tới hiệu cầm đồ mà thôi. Thời buổi hiện giờ, không ít kẻ mang y phục cũ đi cầm đồ, hiển nhiên trong hiệu cầm đồ sẽ có kha khá y phục cũ. Dĩ nhiên, mua trong hiệu cầm đồ sẽ đắt hơn các tiệm bên ngoài một chút ít.
Ba người vừa đi dạo vừa tìm kiếm, quả nhiên bắt gặp được một sạp bán y phục cũ. Tuy những bộ quần áo ấy cũng vá víu chằng chịt, nhưng vẫn hơn hẳn bộ y phục đã lòi bông của Nhị Sinh.
Lạc Trạch định móc tiền ra trả thì bỗng nghe được từ sạp hàng cách chỗ họ hai căn nhà, có một người đang cất tiếng chào chủ quán.
“Quan huynh đệ, hôm nay buôn bán thế nào rồi?”
Họ Quan?
Dòng họ này lập tức khiến Lạc Trạch chú ý. Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên sạp hàng kia bày biện vài chiếc chén gỗ và vài món gia cụ đơn sơ làm từ tre trúc.
Lại trùng hợp đến thế ư? Người họ Quan, còn là một người thợ mộc, gương mặt lại có nét tương đồng với nhạc phụ tương lai của mình. Lạc Trạch nhớ Thúy Nhi đã từng kể cho hắn nghe về gia cảnh của nàng. Hắn hầu như có thể đoan chắc người đứng bên cạnh quầy hàng kia chính là người của Đại phòng Quan gia. Quả là vận số đã tới, dẫu muốn tránh cũng không tránh khỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chủ quán, hai bộ y phục này bao nhiêu tiền?”
“Hai bộ này ư, bông bên trong vừa mới được nhồi chả bao lâu, tổng cộng bốn trăm năm mươi đồng bối.”
Nghe cái giá này, Lạc Trạch khẽ bật cười.
“Lão Dư à, đã lâu không gặp, chẳng ngờ ngươi vẫn giữ thói lừa gạt người như vậy. Ba trăm đồng bối, bán cho ta hai bộ y phục này đi.”
“Ngươi, ngươi, ngươi……”
“Là ta đây, Lạc Trạch đây mà! Hiếm hoi lắm ta mới trở về thăm cố nhân một lần, chi bằng bớt cho ta chút đỉnh, có được không?”
Dư đại thúc hậm hực gật đầu, cũng đành chấp thuận cái giá ba trăm đồng bối này. Lạc Trạch dứt khoát móc tiền thanh toán, sau đó dẫn hai huynh đệ nhà mình tiến tới sạp hàng của Đại phòng Quan gia.
Cả bọn chọn lựa mãi cũng chẳng ưng được món nào. Quan lão đại trông thấy các chủ quán xung quanh đều đưa ánh mắt đồng tình nhìn mình, chẳng rõ vì sao, trong lòng lại chợt dấy lên chút hoảng loạn.
“Ba vị muốn mua đũa hay chén bát?”
Lạc Trạch chẳng màn đến đối phương, hắn vẫn như cũ dẫn theo hai huynh đệ cứ thế lựa lấy lựa để, ba người chiếm trọn cả lối đi bên ngoài sạp hàng, khiến những khách nhân muốn ghé mua đồ đạc cũng bị chúng chắn mất đường đi lối lại.
Thấy vậy, đám khách nhân bị ngăn cản, mà ba người này vẫn không có ý muốn mua thứ gì, Quan lão đại có ngu muội đến mấy cũng rõ mình đã vướng phải lũ du côn.
Lão chợt liên tưởng đến những lời đồn đãi từng nghe trước kia, cuối cùng chỉ có thể cố nén cơn giận mà nói: “Tiểu huynh đệ, hôm nay sạp của ta vẫn chưa khai thị đâu.”
---