Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 450



 

“Ngươi muốn thu phí bảo hộ thì chờ buổi chiều hãy vãn lai nhé?”

 

“Nha, còn khá thức thời, biết điều mà nộp tiền bảo hộ.”

 

Lạc Trạch cười khẩy, sau đó hắn tiến đến phía sau sạp, hạ mình ngồi xổm xuống trước mặt Quan lão đại hỏi: “Có phải ngươi còn một đệ đệ tên là Quan Phúc không?”

 

“Phải, phải, chính là Quan Phúc! Chẳng lẽ hắn lại gây chuyện gì rồi sao? Tiểu huynh đệ, vậy ngươi cứ việc đi mà tìm hắn. Hắn đã phân gia với chúng ta rồi, ngày thường đều chẳng qua lại gì nữa!”

 

Quan lão đại lập tức phủi sạch mọi liên can.

 

“Gây chuyện thì không gây chuyện, chỉ là ta phải lòng tiểu nữ tử nhà đệ đệ ngươi, gần đây đang bàn tính chuyện hôn sự đó. Ngươi làm đại bá mà chẳng có lấy chút tỏ bày hay sao?”

 

“Đính hôn?!”

 

Quan lão đại nghĩ tới mối hôn sự mà thê tử nhà lão đang thương lượng để gán cho Thúy Nhi, lại cảm thấy lòng dạ rối bời, hoa mắt chóng mặt.

 

Lão nhị dám tác hợp cho nha đầu ấy định thân, còn định thân với tên du côn vô lại ngay trước mắt này ư?

 

“Làm sao… làm sao lại đột ngột đến thế? Trong nhà chúng ta chẳng nhận được chút tin tức nào hết.”

 

“Bởi vì ta khiêm tốn nha.”

 

Lạc Trạch thấy Quan lão đại trong lòng bất an, chẳng dám nhìn thẳng vào ánh mắt ta, liền chuyển sang bên kia, nhìn chằm chằm vào đối phương.

 

“Đại bá Quan gia ơi, tính ta vốn thích ăn cơm mềm, ngày thường chẳng có công việc đàng hoàng nào để làm. Vốn còn đang sầu não, sau khi thành thân với Thúy Nhi rồi, không biết lấy gì nuôi gia đình, cũng chẳng hay nên làm nghề gì. Nhưng trùng hợp quá, nhìn thấy tay nghề này của ngươi, tảng đá đè nặng trong lòng ta rốt cuộc cũng vơi bớt.”

 

Quan lão đại giật mình kinh hãi, tên này rốt cuộc có ý gì đây?! Muốn sau khi hai đứa chúng thành thân thì đại phòng nhà lão phải nuôi dưỡng hai đứa chúng ta sao? Hừ!

 

“Tiểu huynh đệ, e là vừa rồi ngươi chưa nghe rõ, đại phòng chúng ta đã sớm phân gia với nhị phòng. Song, ngươi cứ yên tâm, nha đầu Thúy Nhi kia cực kỳ chăm chỉ, hiển nhiên có thể nuôi sống ngươi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi nói không sai chút nào, Thúy Nhi cực kỳ chăm chỉ. Ta đây ư? Nửa đời sau của ta xem ra phải trông cậy vào Quan gia rồi. Đại bá, ta xin lấy mấy chiếc chén này, coi như lễ vật đính ước của đôi ta vậy.”

 

“……”

 

Quan lão đại đau xót khôn nguôi, tựa hồ trái tim rỉ máu, chưa bán nổi món nào, đã bị kẻ khác lấy mất vài món. Lão vốn tính lười biếng, đã tốn không ít thời gian mới làm ra được mấy chiếc chén này! Thằng nhãi ranh kia chỉ dăm ba câu đã lấy đi vài cái rồi!

 

Phải mất một hồi lâu sau, lão mới hoàn hồn rồi vội vàng hỏi han những người xung quanh một lượt.

 

“Ngươi không biết hắn ư? Kẻ du côn khét tiếng cả trấn đó, không gặp thì thôi, một khi đã gặp nhất định sẽ đòi tiền. Nếu không cho bọn chúng sẽ làm đủ trò trước sạp hàng của ngươi, quấy phá cho đến khi ngươi chẳng làm ăn được gì mới thôi. Trước kia chúng vừa biến mất một dạo, nghe nói là đi theo một gã thổ phỉ nào đó ra ngoài làm ăn, cũng có người nói hắn g.i.ế.c người bị quan phủ bắt giữ rồi. Quan chưởng quỹ à, gần đây ngươi nên cẩn trọng đôi chút.”

 

Quan lão đại: “……”

 

Trời đất ơi, rốt cuộc thì nhà lão nhị đã rước về cái của nợ gì vậy chứ?!

 

Chẳng được, tuyệt nhiên chẳng thể dính dáng chút gì tới nhà bọn họ.

 

Khi Quan lão đại thu dọn xong sạp hàng trở về, vừa đặt chân vào sân đã trông thấy thê tử mình tươi cười hớn hở tiễn một bà mối ra ngoài.

 

Đây chính là bà mối Vương nức tiếng ở trấn trên, người vẫn thường lui tới các thôn quanh đây.

 

Hắn cũng từng gặp vị Vương bà ấy không ít lần, ngay cả hôn sự của nhi tử nhà hắn cũng đều nhờ cậy bà ta mai mối.

 

“Trượng phu, sao chàng lại thu sạp về sớm thế này?”

 

Có người ngoài ở đó, Quan lão đại chẳng muốn nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu rồi khiêng gánh đồ đạc của mình vào trong nhà.

 

“Chuyện gì mà lại kỳ quái đến thế?”

 

Chu thị đưa mắt nhìn hắn vài lượt rồi mới hoàn hồn.

 

---