Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 455



 

Chu thị phiền muộn khôn nguôi, bà ta đang định la lối khóc lóc thì thấy sắc mặt trượng phu cực kỳ khó coi.

 

Tuy ngày thường bà ta có thể ngang ngược lấn lướt trượng phu nhà mình, nhưng khi phu quân đã nghiêm mặt lại, bà ta cũng chẳng dám quá mức làm càn.

 

Bà ta chỉ thuận miệng thốt ra chuyện thưa kiện với nha môn, nói thật, bà ta cũng nào dám thật sự đi báo quan, đành mượn cớ mà quay sang kéo nhi tức nhà mình vào phòng bếp.

 

“Há chẳng phải tốt đẹp hơn sao? Về sau chúng ta chính là người một nhà, không nên làm mất hòa khí.”

 

Lạc Trạch cười hì hì, gác một chân lên, dựa lưng vào tường, thi thoảng còn ngâm nga vài khúc ca, trông vô cùng ung dung, tự tại.

 

Trúc Thất và Nhị Sinh phụ trách giữ vẻ mặt lạnh như tiền, trên mặt cả hai luôn thường trực vẻ hung hãn, dữ tợn.

 

Khiến cho Quan lão phu nhân vừa bước vào nhà, còn tưởng mình đã nhầm cửa.

 

“Lão đại, bọn họ là ai...?”

 

“Bọn họ, bọn họ là…”

 

Quan lão đại thấy nương thân, chẳng khác nào thấy được chỗ dựa vững chắc, hắn ta bước tới bên nương thân, lặng lẽ nói vài câu. Trên mặt lão phu nhân lập tức tràn ngập vẻ xót xa.

 

Bà ta tự tay bắt mấy con gà kia từ khi còn bé, khó nhọc lắm mới nuôi chúng lớn chừng này, vốn định để dành cho tức phụ của A Thành dùng khi ở cữ. Hiện tại bỗng nhiên mất trắng cả hai con.

 

“Tiểu tử ngươi họ Lạc phải không? Ngươi nói ngươi và Thúy Nhi sắp đính hôn, nhưng một mình ngươi nói thì chưa đủ làm chứng, phải chờ lão nhị trở về nói với ta mới xong. Chi bằng, hãy đợi sau khi hôn sự giữa ngươi và Thúy Nhi được định đoạt rõ ràng rồi hẵng tới cửa cũng chưa muộn. Lão đại, tiễn khách!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quan lão đại chỉ chờ có những lời này, nghe xong hắn ta lập tức lấy lại tự tin. Hắn ta vội quay đầu sang nhìn Lạc Trạch.

 

“Đại bá nhìn ta làm gì? Gà còn chưa ăn mà, làm sao ta có thể rời đi? Nãi nãi của Thúy Nhi, người có vẻ hơi sốt ruột. Tuy người nói rất có lý lẽ, nhưng ta đây lại chẳng muốn nghe, ha ha ha ha ha…”

 

Lạc Trạch vẫn luôn giữ cái vẻ bất cần, hờ hững nói: "Ta chẳng cần biết ngươi nói gì, ta chỉ biết ta đây nhất quyết không rời đi."

 

Trước tình cảnh đó, người nhà họ Quan chẳng dám lớn tiếng, sợ láng giềng nghe thấy lại kéo đến xem náo nhiệt. Càng không dám ra tay đ.á.n.h người, bởi đối diện là ba tên côn đồ ngang tàng, còn bên nhà mình tuy có hai nam nhân nhưng một đã già yếu, một thì thân thể gầy gò, căn bản không phải đối thủ của bọn chúng.

 

Quan lão bà tử giận đến đỏ mặt tía tai, nhưng chẳng dám phát tiết, cứ thế nghẹn ứ nơi cổ họng.

 

Chẳng bao lâu sau, gà hầm đã chín. Chu thị cố ý không lấy chén đũa cho ba người Lạc Trạch. Bởi vậy, hắn liền thản nhiên lấy luôn của Quan lão đại, sau đó gắp hai chiếc đùi gà to béo cho Trúc Thất và Nhị Sinh. Bản thân hắn thì tự múc đầy một bát thịt, cứ thế mà đ.á.n.h chén ngon lành.

 

Người nhà họ Quan chưa từng thấy kẻ nào trơ trẽn hơn người trong chính gia đình mình, bởi vậy, đám người này bất chấp nỗi xót xa vì miếng ăn, thi nhau xông lên cướp canh gà húp lấy húp để.

 

Đáng tiếc thay, cướp đoạt đồ ăn lại chính là môn sở trường của Trúc Thất và Nhị Sinh. Hai kẻ này đã được rèn luyện tài nghệ ấy từ thuở nhỏ, đừng hòng kẻ nào có thể giật được từ tay bọn chúng. Dù có đến hai con gà, song người nhà họ Quan chỉ kịp nếm vài miếng đã trơ đáy nồi.

 

Tức phụ của A Thành lập tức tủi thân òa khóc nức nở tại chỗ. Chu thị cũng đau lòng đến thắt ruột gan. Càng chẳng cần phải nói đến Quan lão bà tử, sắc mặt của bà ta còn dài hơn cả mặt ngựa, trông đến là khó coi.

 

Đặc biệt là sau đó, khi nghe Lạc Trạch vỗ vỗ vào cái m.ô.n.g lười biếng, nói muốn nghỉ ngơi đôi chút, ăn xong cơm chiều mới chịu trở về, lúc này bà ta chỉ hận không thể vớ lấy đao mà đ.â.m c.h.ế.t ba tên huynh đệ này.

 

"Tiểu tử họ Lạc, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

 

Lạc Trạch lười biếng nhắm mắt lại, ung dung đáp: "Ta chẳng muốn gì khác. Chẳng qua các ngươi muốn nhúng tay vào hôn sự của ta, để sau này ta chẳng còn nơi nương tựa, vậy thì ta chỉ đành đến ăn vạ tại quý phủ vậy thôi."

 

---