Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 456



 

"À phải rồi đại bá, sau này, huynh đệ bọn ta sẽ thay ngươi trông coi sạp hàng ba ngày, không lấy một đồng phí bảo hộ nào đâu nhé. Còn A Thành huynh đệ, ta nhớ ngươi đang làm ở tiệm lương thực phải không? Chà chà! Vậy là ta lại có thêm một thân thích giúp đỡ trên trấn rồi!"

 

Giúp đỡ? Giúp đỡ cái quái gì cơ chứ?

 

Quan lão đại lập tức nghĩ đến chuyện Lạc Trạch lấy chiếc chén tại sạp hàng của lão ngày trước. Nếu ba tên du côn này đến tiệm lương thực gây sự với A Thành, chắc chắn nhi tử nhà lão khó lòng giữ được công việc này đâu. Không được!

 

"Tiểu Lạc à, chuyện hôn sự của Thúy Nhi tuyệt đối là hiểu lầm. Ngày trước chúng ta không hề hay biết phụ thân ngươi đã chuẩn bị cho ngươi và nàng đính hôn, nên mới tìm người dò hỏi một phen. Nay đã biết rõ, tự khắc sẽ không còn can thiệp nữa."

 

Chu thị bị phu quân mình đẩy một cái, đành gật đầu phụ họa: "Ngày mai ta sẽ đi nói chuyện rành mạch với Vương bà mối lái, rằng Thúy Nhi nhà ta đã định hôn sự rồi."

 

Lạc Trạch đưa mắt nhìn hai lão nhân trong nhà.

 

Quan lão bà tử tuy không tình nguyện nhưng cũng hừ một tiếng, xem như đã chấp thuận.

 

Lạc Trạch cũng không muốn bức ép nhà bọn họ quá mức, thấy những kẻ kia đã chịu khuất phục, hắn cũng cảm thấy mục đích đã đạt được.

 

Hắn kéo Trúc Thất và Nhị Sinh lại gần, rồi đứng dậy nói: "Dẫu sao cũng là người một nhà, ta cũng không muốn làm mọi chuyện thêm khó coi. Ta xin tự giới thiệu đôi lời, phụ mẫu ta đều đã qua đời cả rồi, hiện giờ chỉ có thể nhờ cậy nhà nhạc phụ tương lai mà nương tựa. Nếu các ngươi dám nhúng tay vào cuộc sống của ta, ta nhất định sẽ đáp trả gấp mười lần, không cho các ngươi một ngày bình yên. Cứ xem ai trong chúng ta ác độc hơn ai. A Thất, chúng ta đi!"

 

Cứ thế, ba người bọn họ nghênh ngang rời khỏi Quan gia.

 

Chẳng mang theo bất kỳ lễ vật nào, ấy vậy mà vừa tới đã xử lý ba chén nước đường, ba quả trứng cùng hai con gà, chẳng khác nào muốn khoét ruột gan Quan gia. Chu thị vừa dọn dẹp mớ hỗn độn trên bàn, vừa thầm mắng phu quân mình thật vô dụng.

 

Thế nhưng, qua chuyện này, họ không còn dám nhúng tay vào hôn sự của Quan Thúy Nhi nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hiện giờ đã phân gia với lão nhị, ruộng vườn phải dựa vào chính bọn họ tự mình cày cấy, một năm cũng chẳng dư dả bao lăm, chỉ biết nương tựa phu quân cùng nhi tử lên trấn trên buôn bán những món gia cụ nhỏ kiếm chút tiền lời.

 

Nếu để lũ du côn đó cản trở kế sinh nhai, về sau biết sống ra sao. Bây giờ bụng thê tử A Thành còn mang cốt nhục, quá nhiều thứ cần phải tiêu tiền.

 

Khi cả nhà đang ủ rũ chán chường, bỗng một giọng nữ quen thuộc từ ngoài cửa vọng vào.

 

“Ai nha, cả nhà quý vị đều ở đây sao? Vừa lúc, thật vừa lúc!”

 

Người đến chính là Lộ thị, một ‘bà tám’ có tiếng trong thôn, ngẫu nhiên nhà mẹ đẻ của bà ta lại cùng thôn với Lê gia.

 

“Quan đại thúc, chắc quý vị đây hẳn chưa hay, hôm nay con rể nhà các ngươi về thôn rồi, còn mang theo một nam nhân, nói là hài tử nhà bọn họ năm xưa thất lạc, bây giờ đang muốn sửa lại gia phả đó!”

 

“Gì cơ? Là hài tử năm đó sao? A Trạch ư??”

 

Tin tức này quá đỗi kinh thiên động địa, khiến đám người Quan gia đều tạm thời bỏ qua chuyện về Lạc Trạch, vội vã tiến lên dò hỏi cặn kẽ.

 

“Chuyện này… ta chỉ biết có vậy thôi. Nói cho cùng, ta cũng không phải người thôn bọn họ, không nghe ngóng được nhiều chuyện bên đó. Chỉ biết là, con rể nhà quý vị mặc loại áo bông tốt nhất, Lê Trạch kia càng thêm khí chất hơn người, đoán là gia cảnh hiện tại của nhà bọn họ quả không tồi tệ chút nào.”

 

Lộ thị nói xong lời này đã rời đi, nhưng mãi một lúc lâu sau, đám người Quan gia mới hoàn hồn.

 

“Ta phải qua bên đó nhìn một cái!”

 

Cuộc sống của nữ nhi càng ngày càng tốt, lại còn tìm được A Trạch về, coi như khúc mắc năm xưa đã được hóa giải. Với thân phận bà ngoại, bà ta cũng nên sang thăm một chuyến.

 

---