Hai người Trúc Thất và Nhị Sinh đều đã đến tuổi trưởng thành. Lại vô cùng cần mẫn, nghe nói để kiếm sống còn phải cam chịu làm công việc đổ hương đêm.
Việc chạy bàn chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn việc đổ hương đêm kia, hẳn hai người họ sẽ đồng ý.
“Gần đây tửu lâu muốn tuyển thêm hai chân chạy bàn, tiền công tuy được sáu trăm văn, lại vô cùng vất vả. Nếu hai người có thể làm, vậy cứ theo A Trạch cùng lên thuyền mà đi.”
Lạc Trạch nghe vậy vui mừng khôn xiết, hắn chẳng cần suy nghĩ đã nhận lời thay cho hai kẻ còn đang ngây ngốc đứng đó.
“Bọn họ có thể! Cảm ơn Lê đại ca!”
Quả thực đây là một cơ hội trời cho!
“Mau cảm ơn Lê đại ca đi!”
Lạc Trạch đẩy nhẹ hai người, lúc này Trúc Thất mới bừng tỉnh, hắn vội vàng kéo Nhị Sinh chắp tay thi lễ, liên tục nói lời cảm tạ với phụ tử Lê gia.
“Chỉ là chút việc nhỏ thôi mà, các đệ đừng khách khí như vậy. Hai người mau thu xếp xiêm y đi, chúng ta nên về thành sớm hơn một chút.”
Đã một đêm không trở về nhà, Lê Trạch trong lòng thật sự rất day dứt khôn nguôi, cũng không biết Vân Châu có ăn ngon ngủ yên hay chăng.
Lúc này Kim Vân Châu đang được nhớ thương lại vừa rời giường đã hắt hơi một cái, khiến Kim Thư hoảng sợ, vội vàng mặc thêm xiêm y cho nàng.
“Ai da, ta không sao đâu, không cần quá lo lắng.”
Kim Vân Châu sau khi khoác xong xiêm y, liền an tọa trước bàn trang điểm, để Kim Thư búi tóc vấn trâm cho nàng.
“Kim Thư này, hình như vừa rồi ta nghe thấy lời ngươi và tiểu muội trò chuyện?”
“Dạ, lúc nô tỳ vừa múc nước vào đã gặp A Tường cô nương. Nàng ấy hỏi tiểu thư người đã rời giường chưa, để nàng ấy xuống bếp chuẩn bị điểm tâm thịnh soạn cho người.”
Kim Thư vừa dứt lời, chợt nghe thấy cái bụng của chủ tử ùng ục vang lên. Nàng không nhịn được mà mỉm cười nói: “Xem ra A Tường cô nương đã nuôi tiểu thư thành ra khảnh ăn rồi. Đến cả bụng dạ của người cũng tự biết món ngon do A Tường cô nương làm ra hấp dẫn thế nào, mà giờ cũng thèm thuồng ra mặt kìa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thôi bớt lời đi, mau chải đầu cho ta.”
Kim Vân Châu mơ màng ngắm nhìn dung nhan mình trong gương, lại chẳng kìm được mà khẽ chạm lên má rồi hỏi: “Kim Thư, có phải dạo này ta trông đẫy đà hơn không?”
“Tiểu thư, ấy không gọi là đẫy đà, chỉ là nhuận sắc thêm đôi phần thôi ạ. Đây là dáng vẻ thường thấy của một thai phụ, người xem cánh tay và cẳng chân của mình đi, chúng vẫn thon thả như xưa. Chờ sau khi người sinh hạ tiểu thiếu gia xong, sẽ chóng vánh phục hồi như cũ thôi. Nô tỳ nào dám nói bậy, đây đều là lời lang trung dặn dò đó ạ.”
“Thế ư...”
Kim Vân Châu nghe xong lời này, sự lo âu trong lòng vơi đi không ít.
“Ta còn tưởng gần đây ta dùng quá nhiều sơn hào hải vị nên mới tăng cân. Ai, tài nghệ của tiểu muội quả là khéo léo, muội phu sau này thật có phúc.”
Kim Thư thuận lời đáp: “Ấy là điều tất nhiên rồi ạ, chỉ sợ trái tim và dạ dày của hắn sẽ hoàn toàn bị A Tường cô nương nắm giữ.”
Người nói vô tâm, kẻ nghe hữu ý. Kim Vân Châu đã ghi khắc sâu những lời này vào đáy lòng.
Nàng không thông thạo việc bếp núc, cho nên vô cùng ngưỡng mộ tiểu muội. Tiểu muội có thể tự tay làm ra bao món ngon vật lạ cho người trong nhà thưởng thức. Nếu Hoài Chi được ăn những món do nàng tự tay chế biến, hắn sẽ vui mừng biết bao?
Thế nhưng nghĩ đến đây, nàng liền cúi đầu nhìn cái bụng đã hơi nhô lên của mình. Than ôi... E rằng với tình trạng lúc này, tiểu muội sẽ chẳng thể dạy nàng làm bếp được rồi.
“Đại tẩu đã dậy rồi ư?”
Nghe được tiếng động bên ngoài cửa, Kim Vân Châu vội vàng cất tiếng đáp lời.
“Tiểu muội cứ vào đi, ta sắp búi tóc xong rồi.”
Lê Tường nghe lời đáp vọng lại, lúc này mới bưng khay thức ăn tiến vào phòng, sau đó nàng đặt bữa điểm tâm đã chuẩn bị sẵn lên bàn.
“Tối hôm qua, đại tẩu nói muốn dùng cháo ngọt, cho nên sáng nay ta ninh một chút cháo ngô táo đỏ. Người cứ để trên bàn cho nguội bớt đôi chút nhé.”
“Cảm ơn tiểu muội!” Kim Vân Châu vẫn chưa búi tóc vấn trâm xong, chỉ có thể hớn hở kéo vạt áo Lê Tường: “Tiểu muội, có phải đại ca muội đã nói sáng sớm hôm nay chàng sẽ quay về đúng không?”
---