Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 457



 

“Nương, con cùng người đi!”

 

Chu thị hưng phấn vô cùng, bà ta chỉ muốn qua bên đó tìm kiếm chút bổng lộc hầu bù đắp tổn thất ngày hôm nay.

 

Đôi mẹ chồng nàng dâu này lập tức đứng dậy thu xếp đồ đạc rồi vội vã rời đi, thế nhưng thời điểm bọn họ đi lại không khéo, khi tới Lê gia lại đúng lúc phụ tử Lê Giang đã giải quyết xong xuôi mọi sự, đang chuẩn bị đi gặp cố hữu, dây buộc thuyền đã tháo.

 

“Từ từ đã! Đại Giang!”

 

Âm thanh của đôi mẹ chồng nàng dâu này vô cùng lớn, thế nhưng Lê Giang chẳng thèm để ý tới bọn họ, hắn trực tiếp đẩy thuyền ra xa bờ.

 

Vừa đặt chân lên thuyền, hắn lại nghe được một tiểu cô nương giặt đồ gần đó nói chuyện với hai người.

 

“Vừa rồi ta có nghe Đại Giang thúc nói chuyện với lão thôn trưởng, bảo buổi chiều bọn họ sẽ đi thăm lão bằng hữu ngày xưa, tới chạng vạng nhất định sẽ trở về, A Bà, chi bằng người cứ ngồi nhà chờ thúc ấy một lát.”

 

Chu thị cảm thấy có lý, chờ thì có làm sao, chỉ cần đoạt được chút lợi lộc là đủ.

 

Bà ta nào có lo lắng mình không kiếm chác được gì, dẫu cho Lê Giang không ưa nhạc mẫu, khi gặp mặt vẫn sẽ tiếp đãi tử tế.

 

Vả lại, bây giờ đã tìm được Lê Trạch trở về, hắn chẳng còn lý do gì để hận nhà bà ta nữa. Sau đó, nhạc mẫu lấy chút đồ đạc từ nhà con rể cũng là lẽ thường tình.

 

Hắc hắc…

 

Ý tưởng của đôi mẹ chồng nàng dâu này chẳng hề khác biệt. Đáng tiếc thuyền Lê Giang đi rồi nhưng không thấy quay lại.

 

Hai người ngồi trước căn nhà rách nát ở ngay bờ sông gió lạnh kia, đợi hơn hai canh giờ, người cũng đã lạnh cóng đến đờ đẫn.

 

Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, hai người vừa lạnh vừa đói, thật không sao chịu đựng nổi, mới đành từ bỏ hành động ngồi chực chờ này, sau đó đi tìm người trong thôn để nghỉ nhờ một đêm. Trời đã tối rồi, bảo họ trở về lại càng không dám.

 

Kết quả tối hôm đó, đôi mẹ chồng nàng dâu này phải chen chúc trong tấm chăn chật hẹp, bốc mùi hôi thối nồng nặc, thật quá sức chịu đựng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tại sao gần đây, mọi việc họ muốn làm đều không được như ý?

 

Đôi mẹ chồng nàng dâu của Quan gia thì trằn trọc thao thức suốt đêm, trong khi phụ tử Lê gia lại đang chìm vào giấc ngủ an lành.

 

Ngay trước lúc lên đường, Lê Giang khi thấy hai người họ đến tận cửa, liền đã chẳng còn ý định quay về.

 

Bởi vậy, hắn đi biếu quà cho các bằng hữu lâu năm xong, lập tức lên trấn trên, hỏi thăm đường đến tận nhà Lạc Trạch. Năm người dọn dẹp hai chiếc giường, cùng nhau ngủ, chen chúc một chút, ngược lại càng cảm thấy ấm áp hơn.

 

Thế là, một đêm ngủ vùi chẳng mộng mị, đến tận sáng sớm tinh mơ.

 

Lẽ ra sáng nay, Lạc Trạch cũng nên theo phụ tử Lê Giang về thành. Nhưng hắn nhìn Trúc Thất và Nhị Sinh đôi mắt đẫm lệ, đôi chân lại chẳng đành lòng cất bước.

 

Nếu hắn cứ rời đi như vậy, e rằng hai người họ lại phải quay về công việc đổ hương đêm để kiếm sống?

 

Hai người họ đã đến chừng này tuổi rồi, chẳng có chút bạc nào dắt lưng, ngày sau chắc chắn không thể cưới nổi một tức phụ, mà chưa nói tới chuyện đó, sinh hoạt hằng ngày còn chật vật, nói gì đến chuyện cưới vợ sinh con.

 

“Đại ca……”

 

Nhị Sinh là người nhỏ tuổi nhất trong ba huynh đệ, được hai người còn lại yêu thương như đệ đệ ruột. Thấy hắn khóc lóc t.h.ả.m thương, hai người còn lại cũng trong lòng vô cùng khó chịu.

 

Không chỉ hai người họ, phụ tử Lê Giang đứng ở cửa nhìn cũng không sao chịu đựng nổi, Trúc Thất và Nhị Sinh đều là những hài tử đáng thương.

 

“Nếu không, chúng ta cứ dẫn cả hai đệ ấy theo cùng đi.”

 

Lê Trạch nhớ khoảng hai ngày trước chưởng quầy Miêu có tới tìm huynh muội chúng ta, nói tửu lâu cần tuyển thêm hai chân chạy bàn.

 

Dạo gần đây việc buôn bán quá đỗi phát đạt, khiến mấy chân chạy bàn hiện tại của tửu lâu đều chạy đôn chạy đáo suốt ngày, hầu như không có thời gian nghỉ ngơi.

 

Lúc ấy huynh đã giao chuyện ấy cho tiểu muội xử lý, nhưng hai ngày qua vẫn chưa thấy chân chạy bàn mới nào, chắc hẳn nàng vẫn chưa tìm được người thích hợp.

 

---