Lần này, Lê Ký Tửu Lầu thực hiện chia tiền hoa hồng, đã kết nối mọi người lại với nhau như một khối thống nhất. Song, phụ mẫu Lê Tường là Lê Giang và Khương Mẫn lại không tham gia, cũng chẳng nhận khoản chia nào. Bởi lẽ, mỗi tháng, cả nữ nhi lẫn nhi tử đều tự nguyện dâng tiền cho song thân. Huống hồ, bọn họ làm việc cho tửu lầu của gia đình là lẽ đương nhiên, hà cớ gì phải chia tiền?
“Tường Nhi, tửu lầu đã chia xong tiền, còn tiểu cữu cữu của phụ thân bên kia…”
“Phụ thân hãy yên lòng, sao con có thể bạc đãi tiểu cữu cữu được chứ.”
Lê Tường đã sớm liệu tính kỹ càng, hiện giờ mỗi ngày cửa hàng thịt hầm thu về lãi ròng chừng hai ngân bối, nàng sẽ trích ra mấy ngày lợi nhuận để chia cho tiểu cữu cữu và Lạc Trạch. Vốn dĩ nàng định chia hai ngày, nhưng ai ngờ Lạc Trạch sắp đính hôn cùng biểu tỷ, vậy nên cho bọn họ thêm chút tiền tích lũy, để áp lực khi thành thân cũng không quá lớn.
Một năm chỉ có duy nhất một ngày chia hoa hồng như vậy, số tiền cũng chẳng đáng là bao, chỉ mấy ngân bối mà thôi, chẳng thấm vào đâu so với nàng. So với tiền bạc, nàng thích cả nhà được sum vầy vui vẻ hơn nhiều.
Ngày hôm sau, nàng sai biểu tỷ mang tiền tới cửa hàng thịt hầm, đồng thời nhắn nhủ với người bên đó, dặn dò mọi người tối nay tề tựu tại tửu lầu để ăn bữa cơm đoàn viên.
Hôm nay tửu lầu chỉ buôn bán nửa ngày, việc làm ăn rõ ràng vắng vẻ hơn không ít. Đêm Ba Mươi, nhà nhà đều tất bật chuẩn bị đồ ăn Tết cho gia đình mình, tự nhiên chẳng còn hứng thú ra tửu lầu dùng bữa.
Qua buổi trưa, Lê Tường lập tức đóng cửa tửu lầu, cho bọn tiểu nhị và chưởng quầy nghỉ. Phu thê Khương Mẫn có con cái chăm sóc, tự nhiên cũng sớm hồi phủ.
Trong phòng bếp chỉ còn lại tỷ muội Đào Tử và Lê Tường cùng biểu tỷ, Yến Túc dù đã được nghỉ nhưng vẫn chưa rời đi vì Lê Tường nói có vật muốn tặng y mang về.
“Hạnh Tử, đừng nhóm lửa quá lớn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vâng, sư phụ đã dặn.”
Nồi sắt rất nhanh đã nóng lên, Lê Tường đổ hết cát mịn nàng đã chuẩn bị sẵn từ trước vào trong đó. Cát khá nặng, muốn đảo qua đảo lại quả thật tốn chút công sức, trong nồi giờ chỉ còn văng vẳng tiếng sàn sạt.
Chờ khi cát đã nóng đều, nàng mới cho hạt dưa mình mua từ trước vào. Mẻ hạt dưa này nàng mua không hề thiệt thòi chút nào, hạt nào hạt nấy đều to tròn, bóng mượt. Đổ chúng vào cát nóng, đảo chừng một chén trà nhỏ là có thể tắt lửa, múc ra cái sàng, sàng hết cát đi.
Ăn Tết mà không c.ắ.n chút hạt dưa thì cứ thấy Tết thiếu đi hồn cốt. Đến giờ nàng vẫn còn nhớ rõ hương vị hạt dưa nồng mùi khói lửa và hương thơm của nhân quả hạch nàng được nếm từ thuở ấu thơ. Đáng tiếc sau này, khi nàng lớn lên, dù có thêm nhiều loại hạt dưa nhưng lại không còn giữ được cái mùi vị nguyên bản thuộc về nó nữa. Kể cả khi nàng tới các thương quán mua loại ngũ vị bơ, hoặc tự mình tìm mua hạt dưa còn sống mang về xào, thành phẩm vẫn luôn mang theo một thứ mùi vị ẩm mốc, để lâu ngày, quả thực khó ăn hơn hạt dưa chân chính nhiều.
Nhưng những loại hạt dưa trước mắt lại mang tới cho nàng niềm vui bất ngờ. Lúc chúng còn nóng, chưa thể cảm nhận được, chỉ khi chờ tới khi chúng đã nguội hoàn toàn, cái cảm giác giòn tan, nồng đậm, thấm đầy bản vị của hạt dưa kia mới hiện lên thật rõ ràng, chỉ cần c.ắ.n thử một hạt, nhất định chẳng muốn ngừng tay.
“A Túc, ngươi hãy mang phần hạt dưa và thịt khô lạp xưởng này về. Trên bàn còn có thể thêm được hai món ăn nữa, những thứ khác sư phụ sẽ không cho ngươi đâu.”
“Vâng vâng! Đa tạ sư phụ!” Yến Túc nhận đồ xong cũng cáo biệt.
Lê Tường bưng hạt dưa đã xào xong, đặt vào trong sân.
Hôm nay ánh dương ấm áp chan hòa, gia quyến bèn dọn chiếc bàn ra ngoài sân, vừa sưởi nắng, vừa nhâm nhi hạt dưa, thật là một cuộc sống an nhàn tự tại.
Quan thị giờ đây đang cầm bộ tiểu y cùng đôi hài bé xíu mà người sắp hoàn thành, chỉ để nàng dâu của mình xem, còn phụ tử nhà họ lại đeo tạp dề, quỳ bên giếng mà thái thịt khô, mổ gà, xẻ cá.
---