“Đại nương, người thật là khiêm tốn, nhìn tay nghề này của người, ắt hẳn việc làm ăn cũng vô cùng thuận lợi.”
Lê Tường nói ra lời này cũng chẳng phải dối gạt người khác, nàng thực sự thấy vị đại nương này có bản lĩnh.
Có thể tự mình nghiên cứu ra kỹ xảo kéo mì, từng sợi mì làm ra đều tăm tắp, dẫu bỏ vào canh cũng chẳng hề bị nát, hẳn là bà ấy có chút chân tài thực học vậy.
Phàm là con người ai cũng ưa chuộng những lời ngợi ca, đại nương đây cũng chẳng là ngoại lệ. Huống hồ lại do Lê Tường chủ động thân thiết, nên hai người tức khắc trở nên gần gũi.
“Đại nương, lượng bột đã ủ men kia của ngươi, có thể bán cho ta một ít chăng? Chỉ cần chừng bàn tay thôi cũng đủ.”
“Hả? Bột đã ủ? Ngươi mua vật ấy làm gì?”
Đại nương cũng không lo lắng tay nghề của mình bị nàng bắt chước, bởi nhào bột tuy dễ, song muốn kéo được sợi mì lại là một kỹ nghệ không phải ai cũng thấu. Bà ấy hỏi như vậy, thuần túy chỉ vì hiếu kỳ mà thôi.
Lê Tường vốn muốn dùng thứ bột đã ủ men này làm chất kích nở cho bánh, song nàng không nói thẳng, chỉ đơn thuần bày tỏ nguyện vọng muốn ăn bánh canh.
“Ta đây chỉ là đột nhiên thèm bánh, nên mới muốn mua thẳng một phần bột đã ủ. Bằng không, phải đến tận cửa hàng Bạch thị bên kia mua lúa mì, rồi lại mang về xay xát, thật chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền phức.”
Vừa nghe là nguyên nhân này, đại nương lập tức đứng dậy đi tới sạp hàng của mình, vén tấm vải che bột mì lên, cắt lấy một phần từ đống bột đã nhào.
“Ta cắt được phần này chừng hai lạng, cô nương nếu không tin có thể mượn cân để kiểm chứng.”
“Không cần, không cần, đại nương, ta tin lời ngươi.”
Lê Tường từng ra vào bếp núc đã lâu, dĩ nhiên thừa sức nhận ra cục bột ấy có đủ hai lạng hay chăng.
“Đại nương, mời ngươi nhận lấy bốn đồng tiền bối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng đưa tiền cho đại nương rồi nhận lấy cục bột trong tay bà ấy, lại dùng lá cây cẩn thận gói kỹ nó lại. Lúc này Lê Giang cũng đã dùng xong mì, đại nương nhận tiền vừa lúc đi qua dọn chén.
Nào ngờ vừa nhìn thấy chén, bà ấy đã cảm thấy đau lòng. Tuy hắn đã ăn sạch sẽ mì sợi, nhưng trong chén vẫn còn dư lại rất nhiều tương mỡ cua.
Cha con nhà này thật không biết cách thưởng thức, món ăn nhiều dầu đến thế cũng không nỡ ăn sạch sẽ, lãng phí biết bao tinh túy.
“Đại nương, ngươi xem, chén mì phụ thân ta vừa dùng, có thể bán được bao nhiêu đồng tiền bối?”
“Món mì béo ngậy nhường ấy cũng đáng giá năm sáu đồng tiền bối……”
Đại nương nghĩ đến món mì xào lát thịt nhà bà, rõ ràng có thịt nhưng lại không nhiều dầu, chẳng thể sánh béo bằng món này, nhất thời không khỏi thở than. Nhưng sau khi ngẫm lại, bà mới hiểu, nếu không phải quá ít dầu, ai lại muốn dùng món mì xào lát thịt đơn điệu như thế?
Lại đúng lúc đó, bà nghe thấy cô nương đối diện nói: “Đại nương, ngươi nói xem, nếu bán chén mì kia với giá bốn đồng tiền bối thì có bán được không?”
Trong khoảnh khắc ấy, đại nương cứ ngỡ đôi cha con nọ đến đây là để cướp đi công việc làm ăn của bà, thế nhưng rất nhanh sau đó, bà ấy cũng kịp thời trấn tĩnh lại.
“Ý ngươi là nếu dùng tương của nhà ngươi để làm mì, giá thành chỉ chừng bốn đồng tiền bối, còn lại đều là lời lãi?”
Lê Tường kiên quyết gật đầu, sau đó liền mở vò, múc một chút cho đại nương nếm thử.
“Nếu dùng tương nhà ta làm mì nước chỉ e kém ngon, thiết nghĩ tốt nhất vẫn là trộn mì khô. Chỉ cần hai muỗng cũng có thể trộn được một chén mì, đủ cả sắc, hương, vị.”
“Giá cả ra sao?!”
Đại nương cực kỳ quyết đoán hỏi.
Sau đó, cái giá bốn mươi đồng tiền bối đúng là hơi cao một chút, hai người lại kỳ kèo ngã giá một phen, cuối cùng Lê Tường cũng chốt giá ba mươi tám đồng tiền bối một cân.
---