Ngũ Thừa Phong còn chưa nói xong, đã thấy gương mặt Lê Tường phía đối diện đỏ bừng lên.
“Ai bảo ta muốn kết duyên cùng chàng!”
Sau đó Ngũ Thừa Phong còn không kịp nói gì, đã thấy nàng xoay người chạy vào sân, chàng lập tức có chút ngây người.
Cho nên rốt cuộc là Tương nha đầu này nguyện ý hay không đây?
Kỳ thực, ngay cả bản thân Lê Tường cũng không sao rõ.
Nàng chỉ biết tim mình đang đập cực kỳ nhanh, mặt cũng nóng hừng hực, nếu nàng còn tiếp tục đứng đó thêm nữa, chắc chắn hai má sẽ đỏ bừng đến tận mang tai.
Trước kia khi đối mặt với Ngũ Thừa Phong, nàng nào có cảm giác gì? Cớ sao lần này lại khác thường đến vậy? Thật là quá kỳ quái.
“Sư phụ, tại sao người lại ở một mình trong phòng bếp? Mặt đỏ ửng kìa, có phải ngã bệnh rồi không?”
Đào Tử đưa tay định vuốt trán Lê Tường, song nàng lại khẽ né sang một bên.
“Ta không sao đâu, chỉ là vừa rồi phơi nắng nhiều nên hơi oi bức một chút thôi.”
Lê Tường múc một chậu nước, rửa mặt, cuối cùng khuôn mặt nóng hầm hập của nàng cũng dịu mát bớt.
“Đào Tử, vừa rồi Ngũ Tứ ca mang túi đồ qua bên này, để ở đâu rồi, lấy cho ta xem một chút.”
“À, à! Ở chỗ này ạ, ta đặt dưới chiếc bàn kia.”
Đào Tử lấy một túi đồ lớn từ bên dưới đặt lên trên bàn. Lê Tường tháo nút thắt miệng túi, Ngũ Tứ ca này quả là chu đáo, mang đến không ít đồ.
Ước chừng có hơn mười cân hạch đào lớn, và hơn hai mươi cân hạt thông chưa tách vỏ. Nhìn phẩm chất ắt hẳn đều là hàng thượng hạng. Lại thêm một túi nhỏ đựng đầy nấm hương mật, một loại đặc sản nổi tiếng của phương bắc, hầm canh rất thơm ngon.
“Đào Tử, mang một chiếc bát qua đây, ta lấy ra một ít để ngươi ngâm.”
Đến giữa trưa sẽ mang nó ra hầm canh.
Còn túi hạt thông này…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Tường xách ra, vừa vặn lúc này đang ăn Tết, nàng đem rang lên làm món ăn vặt chung với hạt dưa.
Nếu không chờ thêm mấy ngày nữa, cả tửu lầu đều bận rộn, còn ai có tâm trí đâu mà thưởng thức chúng nó nữa?
Muốn rang hạt thông cần phải ngâm mềm trước rồi mới rang, như vậy sẽ dễ nhai hơn đôi phần. Nếu rang nguyên hạt thì thật phiền phức, nhất định phải dùng một chiếc búa mới có thể đập vỡ lớp vỏ bên ngoài.
Nàng đổ chỗ cát vàng dùng để rang hạt dưa lần trước vào nồi, lại hòa một chén lớn nước đường đổ vào trong đó, rang đến khi nồi bắt đầu bốc khói mới bỏ hạt thông vào.
Rang chừng một tuần trà nhỏ là được.
Lê Tường lấy mấy hạt ra khỏi cát nóng đặt lên bệ bếp, nàng dùng chiếc búa chuyên dùng để đập hạch đào, gõ nhẹ một hạt thông.
Nhân hạt thông bên trong đã khô vàng, bóc đi lớp vỏ lụa mỏng manh, để lộ ra phần nhân vàng ươm bên trong.
Nàng lập tức cho vào miệng nếm thử, ưm… vị ngọt thanh hòa cùng hương thơm nồng nàn, quả là tuyệt hảo!
Khi Lê Tường bưng hạt thông ra ngoài, tâm tình nàng đã ổn định hơn nhiều phần.
Hơn nữa người trong nhà đều có mặt ở đây, nàng chẳng còn vẻ e thẹn như ban nãy nữa.
Tiếng nói cười rôm rả, náo nhiệt khắp nhà, thấm thoát một ngày đã trôi qua.
Lê Ký Tửu Lầu chỉ nghỉ ba ngày, vào mùng bốn Tết, bọn họ đã chính thức khai trương buôn bán trở lại. Năm mới khí tượng mới, thực đơn của tửu lầu tự nhiên cũng có thêm vài món mới.
“Chủ quán, món gà xiên nhúng là món chi?”
Mỗi phần lại có giá đến trăm rưỡi đồng bối, đắt đỏ như vậy ư?
Các vị khách trong tửu lầu đều đang bày tỏ nghi hoặc, cũng có vài vị khách quen đã lập tức gọi món rồi.
Ăn Tết mấy ngày ở nhà, bọn họ đã thấy chán ngán vô cùng, vừa nghe có món mới gà xiên nhúng, lại còn là món tê cay, bọn họ chẳng thể nào kìm lòng được nữa.
Trong hậu trù nhận được đơn gọi món thì lập tức bận rộn chế biến.
Vì đã có kế hoạch ra món mới từ trước, cho nên phần canh nền cho món gà xiên nhúng đã được chuẩn bị từ phân nửa.
---