Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 491



 

"Bởi vậy, yến hội ngày mai ta mong ngươi đảm nhiệm vai trò đầu bếp chính."

 

Lê Tường nghe thế liền không phản đối.

 

"Vậy phu nhân có yêu cầu gì đối với yến tiệc ngày mai chăng? Chẳng hạn như muốn nhiều món ngọt hay nhiều món cay?"

 

Sở phu nhân nghe xong liền lắc đầu ngay.

 

"Không cần cay, hãy cố gắng chế biến nhiều món ngọt. Cũng chớ dùng quá nhiều dầu mỡ, ta mong muốn những món ăn thanh đạm. Ví dụ như món tào phớ thanh ngọt ấy, quả là hợp ý. Tốt nhất là làm thêm vài món điểm tâm như bánh hoa tươi. Hiện đang là tiết xuân, cũng nên lấy ý cảnh này để sắp đặt một bữa tiệc."

 

Nàng ấy đề xuất yêu cầu, Lê Tường đều khắc ghi trong lòng. Sau đó nàng lại hỏi thêm đôi điều, chẳng hạn như có đồ vật hay thành phần nào cần kiêng kỵ hay không.

 

Sau khi đã nắm rõ mọi điều cần lưu ý, nàng mới tiễn khách rời khỏi tửu lâu.

 

Kỳ thực nàng đã sớm nhìn ra, vị Sở phu nhân này không phải cố tình muốn đặt tiệc tại tửu lâu của nàng. Chỉ là nàng muốn dùng món đậu hũ đặc biệt, mà chỉ miếu Huyền Nữ mới có, để khoản đãi khách khứa.

 

Xem ra, mối quan hệ giữa nàng và Tĩnh Từ chẳng qua là không tệ mà thôi. Thế nhưng, ngoại trừ miếu Huyền Nữ, chỉ duy nhất tửu lâu của nàng mới có món đậu hũ ấy. Bởi vậy, cuối cùng người ta mới quyết định đặt yến tại nơi này.

 

Nghe nói năm đó Tĩnh Từ kết duyên không môn đăng hộ đối, các huynh đệ nhà chồng cũng chẳng có ai thực sự tài giỏi lỗi lạc.

 

Nhưng vị Sở phu nhân này, nhìn bề ngoài lại thấy vị này lăn lộn chốn thế sự không tệ, cũng có thể nói người ấy đã hòa mình rất sâu vào vòng xoáy thị phi luẩn quẩn chốn quan trường kia rồi.

 

Thế nhưng, chuyện đó chẳng mảy may liên quan đến kẻ tiểu dân như nàng, nàng chỉ cần chu toàn lo liệu yến tiệc mùa xuân ngày mai là đủ.

 

Lê Tường trong lòng âm thầm tính toán, Sở phu nhân mong khoản đãi mười hai vị khách, sắp đặt yến tiệc theo kiểu hành lang dài. Hai vị khách ngồi chung một bàn, chứ không đặt cùng một chỗ.

 

Một bàn có sáu món mỹ vị, đây chỉ là chuyện vặt vãnh mà thôi.

 

Thế nhưng vì món ăn cần đến hoa tươi, nên nàng phải đích thân đi hái về mới được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chẳng ngờ Lê Tường vừa bước chân xuống lầu, đã bị cuốn vào phòng bếp, bận rộn không ngơi tay, chẳng còn chút rảnh rỗi để đi hái hoa.

 

Đúng lúc Ngũ Thừa Phong vừa đến, y liền bị nàng sai vặt ra ngoài hái hoa.

 

Điều tuyệt vời của mùa xuân chính là các loài hoa tươi đua nở, nào đào, nào hải đường, tràn ngập khắp chốn nơi ngoại thành.

 

Ngũ Thừa Phong cũng chẳng bận tâm đó là loài hoa chi, dù sao chỉ cần cảm thấy hái được thì y nhất định sẽ hái về, nếu không hái được thì sẽ bỏ bạc mua, gom góp đầy hai túi lớn mới mang về cho Lê Tường.

 

“Sư phụ, người cần nhiều đến thế, chẳng phải để nấu món nào đó sao?”

 

“Đúng vậy, chính là để nấu ăn.”

 

Nếu hoa tươi có thể dùng làm món điểm tâm, vậy cũng có thể dùng nó để nấu ăn. Đáng tiếc thời niên thiếu Đào Tử và Hạnh Tử quá đỗi cơ cực, chưa từng nếm qua những món ngon lành như thế bao giờ.

 

Lê Tường rửa sạch số hoa này, rồi cắm chúng vào bình nước để giữ tươi. Nàng chỉ lấy ra một ít, chuẩn bị chế biến hai món ăn, đương nhiên là cho mấy người kia nếm thử.

 

“Đúng rồi Tứ ca, lát nữa còn phải phiền huynh chạy vặt giúp ta, cần thêm ít sữa ngưu nữa.”

 

“Sữa ngưu… Ta biết nơi nào có đấy. Nàng muốn bao nhiêu?”

 

“Một thùng hay hai thùng đều được, tốt nhất là bảo họ sáng sớm mai đưa sữa tươi mới ra đây.”

 

Lê Tường cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi mình chưa được thưởng thức hương vị sữa ngưu, chẳng hiểu sao lại nảy sinh đôi chút hoài niệm.

 

Cũng do vừa rồi nàng nhìn khoai tây, bỗng nhiên lại nảy ra ý muốn dùng tới sữa ngưu.

 

Bởi lẽ, dùng sữa ngưu có thể làm ra rất nhiều loại điểm tâm ngọt ngào, như món trứng hấp hai tầng váng sữa, bánh gạo sữa, thạch sữa… nói chung, có vô số món ngon có thể chế biến từ nguyên liệu này.

 

---