Đáng tiếc Lê Tường không am hiểu làm điểm tâm ngọt ngào, nàng biết vô số danh xưng của chúng nhưng lại chẳng thể tự tay làm ra được.
Thứ duy nhất nàng biết, chính là cách tách bơ.
Thoạt nhìn có vẻ đơn giản tầm thường, thế nhưng với những người ưa chuộng món ngọt ở thời đại này, một miếng bơ lại đủ sức làm say lòng.
“Sư phụ, những bông hoa đào này nấu nướng ra sao đây?”
Lê Tường lấy lại vẻ tỉnh táo, nàng nhìn những bông hoa đào mình vừa hái xuống, đã có vài cánh hơi dập nát.
Thật đáng tội! Nàng phải mau chóng xử lý chúng, rửa sạch sẽ, chuẩn bị chế biến món ngon.
“Ngay bây giờ, ta sẽ dạy các ngươi một phương pháp vô cùng đơn giản để dùng các loại hoa nấu thành món ăn.”
“Cái gì vậy sư phụ?”
“Sư phụ à, người cần bột nhão để làm gì?”
“Hả? Còn có cả thứ này sao… Ai nha, chẳng lẽ là muốn chiên sao?”
Mấy người kia xúm lại một chỗ, ríu rít bàn tán. Lê Tường lúc này cũng đã hòa xong bột nhão. Nàng trực tiếp cho cánh hoa vào trong hồ nhão, sau đó cẩn thận gắp chúng lên, cho vào chảo dầu nóng.
“Xèo” một tiếng, hương dầu thơm lừng hòa quyện cùng hương hoa ngát dịu, đồng thời lan tỏa.
Thật ra, rất nhiều món ăn đều có thể tẩm bột nhão rồi cho vào chảo chiên.
Lê Tường không có ý định làm món hoa chiên này để bày trong yến tiệc ngày mai, nàng chỉ đơn thuần muốn cho đám tiểu đồ nhi của mình thưởng thức sự phong phú của ẩm thực mà thôi.
Cánh hoa đào sau khi chiên xong có lớp vỏ ngoài giòn rụm, bên trong lại đượm từng đợt hương hoa thoang thoảng, còn vương chút vị chua nhẹ vừa vặn, tạo nên một phong vị hoàn toàn khác biệt cho món ăn này.
Một đĩa cánh hoa chiên rất nhanh đã bị mấy người kia chia nhau sạch bách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lê Tường lại đổ một chén lớn cánh hoa đào vào cối, tự tay giã nát sơ sài. Cánh hoa đào sau khi giã nát chỉ còn chừng một chén nhỏ. Nàng trộn chúng cùng mật ong, dùng làm nhân bánh trôi.
Bánh trôi hoa đào, ăn một miếng, đều cảm thấy hương hoa thanh ngọt. Bản thân Lê Tường cũng không khỏi kinh ngạc khôn xiết.
Quả thật trước kia nàng chưa từng thưởng thức món bánh trôi nào có nhân hoa tươi như vậy. Nàng chỉ ngẫu hứng thử dùng thứ này làm nhân, nào ngờ hương vị lại thơm ngọt đến thế.
Kỳ thực, hương hoa đào chỉ thoang thoảng, chẳng hề nồng đậm, nhưng chính vì vậy, hương hoa thoảng nhẹ hòa cùng vị ngọt lại càng khiến người ta say mê.
Nàng đã định đoạt, bữa tiệc ngày mai nhất định phải có món này.
Lê Tường một mình cân nhắc, ngày mai ngoài món bánh trôi hoa đào và tào phớ ngọt, còn chuẩn bị thêm bánh bao thủy tinh. Những món khác có thể gồm canh hoa đào hoặc canh hoa hải đường, thêm một món khoai tây nghiền sữa. Còn lại, tùy ý liệu biện.
Cho dù nàng có làm nhiều đến đâu, các vị phu nhân tiểu thư ấy cũng chẳng thể dùng hết, ấy là phí phạm vô cùng.
"Được rồi, dùng bánh trôi xong thì đi dọn dẹp một chút, các ngươi chuẩn bị bữa tối hôm nay."
Lê Tường cởi tạp dề xuống rồi trở về phòng mình. Nàng vừa cầm bút lên chuẩn bị ghi thực đơn cho buổi yến tiệc ngày mai thì nghe thấy một tiếng vang ầm ầm thật lớn truyền tới từ bên ngoài.
Quả thật trời trở mặt còn nhanh hơn lật bàn tay. Chẳng mấy chốc sau, ngoài kia đã lất phất mưa phùn.
Nửa khắc sau, mưa càng lúc càng nặng hạt, lòng Lê Tường cũng càng thêm bất an.
Ngũ Thừa Phong vừa đi ra ngoài tìm sữa bò cho nàng. Hắn chẳng mang theo vật phòng thân nào, một chuyến đi này, không biết hắn sẽ dầm mưa dãi gió đến nhường nào. Nơi đây lại không có dù che, thật bất tiện vô cùng.
Thực ra cũng có một loại dù bằng da thú, nhưng giá trên trời, trước đây nàng cũng chẳng có ý định mua.
Thế nên, nàng đành khoác áo tơi, đội đấu lạp, tay cầm thêm một bộ khác, lặng lẽ đi ra từ cửa sau, dạo quanh phụ cận, mong có thể gặp được Ngũ Thừa Phong.
(Đấu lạp: Một loại nón rộng vành, được đan bằng nan tre với giấy dầu hoặc lá tre, lá cọ…)
---