Lại lấy sữa bò và hạnh nhân nghiền nát thành bột, nấu chung với nhau, thành một nồi sữa bò hạnh nhân lớn ngọt ngào tỏa hương.
Xào chút ớt xanh thịt sợi và thịt khô dưa muối kẹp vào trong màn thầu.
Ai thích ăn canh thì ăn canh, ai thích uống nước ngọt thì uống chút sữa bò hạnh nhân. Cả nhà vây quanh lò than ấm áp, thưởng thức bữa ăn thật vui vẻ, tự tại.
Sắc trời dần tối, mưa lại càng rơi càng lớn, thi thoảng lại văng vẳng vài tiếng sấm chớp rền vang, khiến người ta không khỏi run rẩy, khiếp sợ.
Ngẫm lại nếu một mình dò bước trong đêm đen kịt, chợt một tia chớp giáng xuống bất ngờ, tiếng sấm nổ vang trời tựa như vẳng bên tai, thật đáng sợ khôn tả biết bao.
Lê Tường nhìn phụ thân, hai người bỗng chốc nhìn nhau, tâm ý tương thông.
“Tứ oa, đêm nay ngươi cứ ở lại tửu lầu này một đêm đi. Trở về có khi lại bị nước mưa xối thêm lần nữa, phòng khi nhiễm bệnh, chẳng hay đâu.”
Lê Giang đã mở miệng, Ngũ Thừa Phong tự nhiên sẽ không từ chối, thậm chí hắn còn có chút cảm giác vừa được sủng ái, vừa e sợ.
Buổi tối hắn ngủ một mình ở lầu ba, chăn bông đệm giường đều rất dày, còn thoải mái hơn giường của hắn ở tiêu cục gấp bội.
Đêm khuya, chẳng rõ vì lẽ gì mà thân thể hắn vã mồ hôi như tắm. Khi bừng tỉnh lại, đã thấy cổ họng khô khan như muốn bốc hỏa.
Chẳng mấy chốc, chén trà trên bàn đã cạn khô trong tay hắn. Vốn định gắng gượng qua đêm, nào ngờ chưa đầy nửa canh giờ sau khi nằm xuống, cơn khát đã hành hạ đến nỗi không sao chịu nổi.
Hắn đưa tay sờ lên trán, chợt nhận ra trán mình hơi nóng.
Lâu nay đã quen chịu khổ, dầm mưa dãi gió như cơm bữa mà ít khi sinh bệnh.
Số lần hắn mắc bệnh quả thực đếm trên đầu ngón tay còn thừa. Chẳng ngờ hôm qua chỉ dầm mưa một chốc như vậy, mà đêm đến thân nhiệt đã lên cao. E rằng thân thể quả thực càng ngày càng yếu ớt đi.
Trầm ngâm một lát, hắn vẫn quyết định xuống lầu tìm nước uống. Lúc này, ngũ tạng lục phủ trong bụng hắn như đang bị lửa đốt, khô khát vô cùng.
Ngũ Thừa Phong rời giường châm đèn, cầm theo xuống lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng rõ giờ khắc này là lúc nào, chỉ thấy bên ngoài một màu đen kịt. Tiếng sấm vẫn không ngừng vang dội liên hồi, mưa cũng không hề có dấu hiệu ngớt hạt.
Ngọn đèn trong tay hắn vừa rời khỏi phòng đã bị gió lớn thổi tắt, đành phải mò mẫm tới tận phòng bếp mới châm lại được.
Trên bàn phòng bếp có một bình nước đã đun sôi để nguội. Hắn rót ra liên tiếp uống hai bát lớn, toàn thân mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.
Đúng lúc hắn định ôm một bình nước trở lên lầu, chợt nghe thấy tiếng 'kẽo kẹt', tựa như có người vừa mở cửa từ bên ngoài.
Nhưng ngoại trừ Lê Tường sợ sét đánh, e rằng chẳng còn ai khác ngoài nàng.
Dù nàng đã vùi mình trong chăn kín mít, nhưng chỉ cần một tiếng sấm nổ vang, thần kinh nàng liền căng thẳng tột độ, không sao chợp mắt nổi.
Thoạt đầu, nàng nghe mơ hồ có tiếng bước chân bên ngoài, còn ngỡ mình nghe lầm. Nhưng sau đó lại nghe rõ tiếng mở cửa phòng bếp. Nàng khẽ hé cửa nhìn sang, đã thấy bên trong sáng đèn.
Chẳng hay giờ khắc này còn ai thức giấc, lại thêm nàng cũng không sao ngủ nổi, bèn dứt khoát bước vào phòng bếp để xem xét.
“Tứ ca? Huynh xuống đây tìm nước uống ư...?”
“Ừm, ta đã uống cạn nước trên lầu rồi. Sao muộn thế này mà muội còn chưa ngủ?”
Ngũ Thừa Phong cầm đèn ra chiếu sáng cho Lê Tường bước vào cửa, đoạn lại thả nó trở lại trên bàn. Lê Tường không chú ý tới điều này, nhưng ánh mắt nàng lại khẽ dừng trên thân hình ai đó.
Vì lẽ gì mà vành tai hắn lại đỏ bừng như vậy? Dẫu có là trông thấy người trong lòng, cũng không thể có phản ứng nhanh đến thế chăng?
Lê Tường nghĩ tới chuyện hôm qua hắn mắc mưa, không khỏi hỏi: “Tứ ca, thân thể huynh có chỗ nào không khỏe chăng?”
“Ta...”
Vừa định gắng gượng nói không có gì, chợt hắn lại nhớ tới mấy chiêu thức kì quái Lạc Trạch từng truyền thụ cho mình.