Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 495



 

Phải giả vờ đáng thương mới khiến đối phương động lòng thương xót.

 

Vả lại, lần này hắn đâu cần giả vờ. Hắn đang sinh cơn bệnh sẵn đây, hắn thử thể hiện mình yếu ớt đôi chút xem nha đầu có động lòng thương xót hắn hay không.

 

Nghĩ là làm, Ngũ Thừa Phong liền nói: “Dường như ta có chút nóng sốt, đầu óc choáng váng, khát vô cùng. Bởi vậy không nhịn được phải xuống lầu tìm nước giải khát.”

 

“Nóng lắm!”

 

Lê Tường theo bản năng duỗi tay thử nhiệt độ trên trán hắn, quả nhiên nóng hổi.

 

Cũng may giờ đây trong nhà đã chuẩn bị sẵn các loại thuốc, đặc biệt là những loại t.h.u.ố.c hạ sốt như thế này.

 

“Huynh cứ từ từ, ta đi lấy t.h.u.ố.c cho huynh.”

 

Loại bệnh phát sốt này có thể nặng cũng có thể nhẹ, nhưng chữa trị kịp thời thì sẽ sớm lành bệnh.

 

Có điều trong nhà nàng chỉ có t.h.u.ố.c bắc, còn phải nhóm lửa sắc t.h.u.ố.c mới dùng được. Lần này chẳng cần Lê Tường phải lên tiếng, Ngũ Thừa Phong đã tự mình ngồi xuống trước bếp, ngoan ngoãn bắt đầu nhóm lửa.

 

Thường ngày phòng bếp tràn ngập hương vị món ngon, giờ đây lại phảng phất mùi t.h.u.ố.c bắc.

 

Ngay lúc này, Ngũ Thừa Phong lại bất giác thấy may mắn vì mình lâm bệnh này.

 

Từ thuở bé đến giờ, dẫu là đau đớn hay lâm bệnh, chỉ duy hắn chưa từng nhận được chút quan tâm nào từ bất kỳ ai.

 

Đoàn ấm áp duy nhất đều đến từ gia đình của Tương nha đầu. Thuở trước, hắn không dám nghĩ sẽ có ngày bản thân động lòng với một cô nương nào đó, thế nhưng giờ đây, khắp tâm tư hắn chỉ toàn là bóng hình nàng.

 

Không những thế, hắn càng không dám nghĩ nàng sẽ quan tâm đến hắn như hiện tại.

 

“Tứ ca, chàng đang suy tư điều gì vậy? Mau uống t.h.u.ố.c đi.”

 

“A! Ta đến ngay đây!”

 

Ngũ Thừa Phong chỉ dăm ba ngụm đã cạn chén thuốc, đoạn thúc giục Lê Tường mau chóng trở về nghỉ ngơi. Hắn tự mình dọn dẹp phòng bếp, rồi mới cầm đèn trở về lầu ba.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dược hiệu quả thực không tồi, khi trời vừa rạng đông, hắn đưa tay sờ trán, thấy thân nhiệt đã hạ bớt. Chẳng qua là tinh thần hắn giờ đây có phần phấn chấn, không chút nào thấy buồn ngủ.

 

Trận mưa rả rích ấy kéo dài suốt đêm trường, rả rích suốt đêm, quả khiến lòng người phiền muộn khôn nguôi.

 

“Sư phụ, chắc hẳn Sở phu nhân hôm nay sẽ không đến thiết yến tiệc ngày xuân đâu nhỉ?”

 

Lê Tường khẽ gật đầu, khẳng định đúng là như thế.

 

Trời đổ mưa tầm tã, ra ngoài một chuyến ắt hẳn sẽ ướt đẫm giày tất. Điều trọng yếu hơn cả là, son phấn trên mặt các vị tiểu thư, phu nhân ắt sẽ bị mưa làm trôi hết thảy. Thời tiết như vậy, còn ai có tâm tư mà tham dự yến tiệc chứ?

 

“Ngày hôm nay, cho phép các ngươi nghỉ ngơi một ngày.”

 

“Vâng, đa tạ sư phụ!”

 

Ngay từ sáng sớm, Lê Tường đã nhận được tin từ Sở phu nhân, rằng yến hội ngày xuân buộc phải dời lại, chờ đến khi mưa tạnh mới có thể tiến hành.

 

Hay tin chính xác, nàng cũng phần nào an lòng. Chỉ là trong lòng nàng có chút tiếc nuối cho những đóa hoa tứ ca đã khó nhọc hái về, e rằng qua ngày hôm nay, chúng sẽ úa tàn.

 

Quan Thúy Nhi cũng thấy tiếc rẻ, bởi vậy hai tỷ muội liền dứt khoát hái hết những đóa hoa ấy, trộn cánh hoa cùng bột mì, làm thành món màn thầu hoa tươi thơm lừng.

 

Ngũ Thừa Phong chẳng những hái về hoa đào, mà còn có cả hoa lê, hải đường, vân vân. Hai nàng trộn lẫn tất thảy, màn thầu vừa nặn xong, chưa kịp chưng đã thấy từng đợt hương hoa thoang thoảng bay tới.

 

Tiếc thay nơi đây chẳng có bắp, bằng không làm chút bánh bột bắp hoa tươi ắt sẽ ngon biết mấy.

 

Lê Tường cùng biểu tỷ vừa trò chuyện về những món ăn cần thêm vào thực đơn dạo gần đây, vừa thoăn thoắt nặn ra không ít màn thầu.

 

Những chiếc màn thầu này chẳng hề lớn, trông thật tinh xảo và xinh xắn.

 

Sắc hồng của hoa đào khi chưng lên tuy chẳng còn tươi tắn như thuở mới làm, song hương hoa lại nồng nàn quyến rũ, bù đắp phần nào, khiến cả nhà đều tấm tắc khen ngợi món màn thầu này.

 

“Thế nhưng ta lại càng thích món màn thầu hương sữa hôm qua hơn, chúng thơm lừng khó cưỡng.”

 

Hạnh Tử dứt lời, không kìm được nuốt khan một ngụm nước bọt, khiến cả đám người bật cười rộ lên.

 

---