“Màn thầu hương sữa phải cho thêm sữa bò, thứ này chẳng dễ kiếm đâu.”
“Nếu trong sân nhà chúng ta có một con bò sữa thì tốt biết mấy, muốn ăn lúc nào cũng được.”
Thấy mấy người kia càng nói càng hóa ra viển vông, Lê Tường bất giác tức giận, tiện tay thưởng cho mỗi người một cái búng đau điếng trên trán.
“Còn định nuôi bò trong sân nữa, nhìn xem sân nhà các ngươi, có chỗ nào mà nuôi nổi một con bò sao? Nếu không, các ngươi nhường căn phòng của mình cho nó, ta đây có thể giúp các ngươi biến căn phòng đó thành chuồng bò.”
“Không không, tuyệt nhiên không được!”
Mấy nha đầu cười khanh khách đùa giỡn, ăn xong màn thầu trên tay rồi lại bắt đầu bận rộn công việc.
Lê Tường thấy màn thầu còn dư không ít, nàng bèn trực tiếp bảo bọn họ tặng miễn phí cho các khách nhân của tửu lầu.
Ngày hôm nay trời mưa, khách nhân chẳng đông như mọi khi, công việc cũng vô cùng thanh nhàn. Lê Tường chẳng chút do dự, lập tức giao lại phòng bếp cho biểu tỷ cùng ba đồ đệ, nàng chính thức có được một ngày nghỉ ngơi hiếm hoi.
Đương nhiên ngày nghỉ hiếm hoi này nào thể cứ rúc mình trong phòng mà bỏ lỡ, nàng bèn khoác áo tơi, đội đấu lạp mà băng qua Tần trạch.
Nàng chẳng hề hay biết chút tin tức nào về lai lịch của vị Sở phu nhân này, càng không rõ những bằng hữu mà nàng ấy định mời tới yến tiệc đại khái có địa vị thế nào. Kiểu gì cũng cần hỏi thăm rõ ràng mới vẹn toàn.
Mà trong số những người nàng quen biết, chỉ duy có một mình Tần Lục Gia là am hiểu hầu hết các danh gia vọng tộc trong thành này, không đến tìm hắn thì còn có thể tìm ai khác?
Lê Tường từng suy đoán, có lẽ chức nghiệp căn bản của Tần Lục Gia cũng tương tự như những tổ chức chuyên thu thập tin tức trong giang hồ, giống như vài bộ phim nàng từng thưởng lãm trước đây.
Nhìn đám thủ hạ của hắn toàn là những người tài ba, mỗi kẻ một vẻ, võ nghệ lại cao cường hơn người, tin tức lại nhạy bén như thế, ắt hẳn không thể là một thương nhân bình thường.
Nàng lại may mắn thay, thuở trước đã nhờ Liễu phu nhân mà kết giao cùng hắn, nay tình giao hảo không đến nỗi tệ, đủ để ghé hỏi thăm tin tức mà chẳng chút ngại ngùng.
“Tương nha đầu, trời mưa như trút nước, vì lẽ gì ngươi còn bước chân ra khỏi nhà?”
“Thanh Chi tỷ tỷ! Đã lâu không gặp tỷ tỷ, dung nhan tỷ lại càng thêm tươi tắn rạng rỡ!” Lê Tường ung dung tiến tới kéo tay Thanh Chi, một tay khác trao hộp đồ ăn tới: “Ta mang chút mỹ vị đến biếu tỷ và phu nhân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nha đầu thật biết ý, chẳng uổng công ta hằng nhớ mong ngươi!”
Thanh Chi khẽ cười một tiếng, đón lấy hộp đồ ăn từ tay Lê Tường, sau đó liền dẫn nàng vào hậu viện diện kiến phu nhân.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tần Lục Gia cũng có mặt tại phủ.
Chẳng rõ có phải vị Tần Lục Gia này muốn bù đắp tình cảm mấy năm ròng ly biệt hay chăng, chỉ biết quanh năm suốt tháng chẳng hề thấy hắn bước chân ra khỏi cửa.
Nếu quả có việc phải ra ngoài, ắt hẳn là nơi phu nhân đến đâu, hắn liền theo đó. Lúc này, phu nhân đang thêu thùa may vá, còn hắn ở một bên giúp nàng xe chỉ luồn kim, trông hiền lành vô cùng.
“Phu nhân, Tương nha đầu tới.”
Liễu Kiều vừa nghe Lê Tường tới đã tinh thần phấn chấn hẳn lên, nàng liền vẫy tay về phía Lê Tường.
“Hôm nay trời mưa lớn như vậy, vì lẽ gì ngươi còn tới đây? Thân mình có bị dính mưa chăng?”
“Chỉ dính chút nước mưa ở ngoài vạt áo thôi, ta không hề gì.”
“Không bị ướt là phúc rồi, lần sau nếu muốn tới nhớ đi kiệu ngựa qua, đừng tự đi một mình. Đúng rồi, Tẩu tẩu của ngươi dạo này ra sao, đã nửa tháng nay ta chưa gặp nàng ấy.”
Liễu Kiều kéo Lê Tường vào trong nhà, hỏi thăm đôi ba câu chuyện, lúc này mới chuyển sang chuyện chính sự.
“Ngươi nói Sở phu nhân? Thân thích bên nhà trượng phu của Tĩnh Từ, dung mạo sáng ngời diễm lệ……”
Nàng quay đầu nhìn trượng phu của mình, dường như đang muốn xác nhận với hắn xem người nàng đang nghĩ đến có phải là vị phu nhân đó chăng.
Tần Lục nghe vậy cũng gật đầu xác nhận.
“Theo những lời Tường nha đầu vừa mô tả, vậy hẳn là nàng rồi.”
---