Ngày mai ta chỉ cần lượng thịt cá không đáng kể, chỉ cần đủ để xoay sở qua ngày là được.
"Ngày mai ta sẽ tới miếu Huyền Nữ, sáng mai các ngươi cứ liệu lượng mà chế biến món ăn, mọi sự cứ chờ ta trở về rồi bàn."
Nàng đã sắp xếp xong công việc trong bếp, lại chuyển sang sắp xếp việc cho phụ thân và tiểu cữu cữu.
Thịt cạn nguồn cung ứng, chắc chắn quán thịt hầm của nàng cũng phải đóng cửa nghỉ tạm.
"Tiểu cữu cữu, ngày mai ngươi và phụ thân ta trở về trấn trên để gom cá và tôm hùm đất, Lạc Trạch cũng theo các ngươi hồi hương. Nếu có thể gom góp được nhiều thì bảo hắn thuê thêm một chiếc thuyền nữa."
Tóm lại lần này cả gia đình ta đồng tâm hiệp lực, nhất định có thể vượt qua cửa ải hiểm nghèo này.
Lê Tường không định nói vấn đề của tửu lầu cho đại tẩu nghe. Rốt cuộc nàng ấy đang mang thai, không thể tốn tâm lực suy nghĩ.
Những sự việc ta có thể liệu được, ta nhất định sẽ giải quyết, những gì không thể giải quyết thì hẵng nói sau.
Tuy nàng không nói, nhưng Kim Thư có đôi tai thính nhạy hơn người đã sớm nghe được từ lâu. Tự nhiên nàng ấy chẳng mảy may nghĩ ngợi đã vội vàng báo cáo ngay cho chủ tử của nàng.
Kim Vân Châu đang nhàn nhã c.ắ.n hạt dưa bỗng ngừng tay, nàng ấy cảm thấy hạt dưa trong miệng mình chẳng còn vị ngon nữa.
"Tửu lầu gặp phải đại sự như thế, tại sao tiểu muội lại không chịu thổ lộ cùng ta?"
"Tiểu thư, A Tường tiểu thư không muốn nói cũng vì sợ người lo lắng hao tổn tinh thần, người đang m.a.n.g t.h.a.i mà."
Ban đầu Kim Thư cũng có chút chần chừ, không biết có nên giấu giếm tiểu thư sự tình này không, nhưng nghĩ đến Kim Hoa tự ý hành sự rồi chuốc lấy hậu quả nặng nề, nàng vẫn quyết định bẩm báo cùng tiểu thư. Vả lại, trong mắt một đại gia tộc như Kim gia, chuyện tửu lầu đang gặp phải chỉ là chút phiền toái cỏn con, nàng nghĩ tiểu thư sẽ chẳng quá bận tâm, để nó ảnh hưởng đến thân mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thôi được rồi, mau đem bút mực tới đây.”
Kim Vân Châu đương nhiên sẽ chẳng khoanh tay đứng nhìn. Lê Ký Tửu Lầu là sản nghiệp của Kim gia, kẻ khác ức h.i.ế.p nó, chẳng khác nào ức h.i.ế.p nàng? Phu quân không có ở nhà, nàng càng phải thay chàng chăm lo cho gia đình cùng tiểu muội.
Chỉ là, phụ thân và đại ca của nàng lại đang ở xa xôi...
“A... Suýt chút nữa thì ta đã quên mất nàng rồi.”
Mắt Kim Vân Châu lóe sáng, nàng lập tức đề bút, viết một phong thư lên thẻ tre.
Sáng sớm hôm sau, tửu lầu lại bận rộn như mọi ngày. Bọn tiểu nhị trong tay đều cầm theo từng tảng thịt lớn, chúng đều là do người nhà của họ sáng sớm nay đi chợ mua giúp. Tổng cộng được bốn mươi cân, chắc chắn đã đủ để làm bánh bao bán trong buổi sáng này.
Lê Tường giao phòng bếp cho biểu tỷ cùng Khương Mẫn, còn mình nàng thì thuê một cỗ xe ngựa, lên đường đến miếu Huyền Nữ.
Tĩnh Từ nhìn thấy nàng cũng tỏ ra vô cùng vui vẻ. Gần đây nhờ Lê Ký giúp đỡ, mỗi tháng đều cung cấp một món chay mới, khiến các phu nhân, tiểu thư đến miếu dâng hương đều khen ngợi không ngớt. Điều quan trọng hơn cả là, nàng cùng các tiểu ni cô dưới miếu đều được thưởng thức những món ăn mỹ vị, không còn cảnh quanh đi quẩn lại chỉ có những món ăn quá đỗi quen thuộc như trước đây.
“Dường như vẻ mặt của ngươi chẳng mấy vui vẻ, chẳng lẽ có việc trọng yếu gì ư?”
“Sư thái quả là tinh tường, lần này ta đến núi, quả thực có chút việc muốn nhờ ngài giúp đỡ.”
Lê Tường không trực tiếp nói tửu lầu của mình bị kẻ khác chèn ép, nàng chỉ nói mơ hồ rằng bọn họ gặp phải chút phiền toái tạm thời, tửu lầu không thể tìm được nguồn cung ứng thịt lớn.
“Bởi vậy ta muốn nhờ sư thái một việc nhỏ, mong sư thái phái một tiểu ni cùng ta xuống núi, trước tiên là để học cách chế biến món chay của tháng sau, rồi thuận tiện giúp chứng kiến một hoạt động đặc biệt của tửu lầu chúng ta.”
Tĩnh Từ nghe vậy liền ngẩn người.
---