Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 514



 

“Việc gì, và chứng kiến hoạt động gì cơ?”

 

“Ta sắp tổ chức một hoạt động về đồ chay ở tửu lầu.”

 

Lê Tường thấp giọng thuật lại ý tưởng của mình cho nàng nghe, sau khi nghe xong, mắt Tĩnh Từ cũng mở lớn. Nàng sống đến tuổi này rồi nhưng chưa từng nghe nói có tửu lầu nào lại tổ chức hoạt động mới lạ đến nhường này.

 

“Sau đó phần thưởng mà ngươi muốn chuẩn bị, có liên quan tới miếu Huyền Nữ ư?”

 

“Đúng thế.”

 

Lê Tường hướng ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn nàng.

 

“Đương nhiên, ta chẳng muốn lấy không. Ta sẽ chi tiền ra mua đàng hoàng.”

 

Tĩnh Từ chưa vội đồng ý ngay, nàng từ tốn uống hết hai chén trà đậu, sau đó mới gật đầu đồng ý. Tổng cộng bốn mươi sợi dây thừng nhân duyên, vào thời điểm trao giải, sẽ do tiểu ni được Tĩnh Từ phái xuống tự tay trao tặng. Ngoài ra, Tĩnh Từ còn rộng lòng ban tặng thêm hai bức họa tuyệt đẹp.

 

“Nha đầu kia, hai bức họa đề chữ này coi như ta ban tặng ngươi, sẽ không thu một đồng nào. Ta rất thích những món ăn ngươi làm, tửu lầu của các ngươi nên mở rộng thêm nữa mới phải.”

 

Lê Tường vui vẻ nhận lấy món quà quý giá ấy, nàng cười rạng rỡ đến mức lộ cả hàm răng trắng đều.

 

“Sư thái cứ yên tâm, tửu lầu của chúng ta chắc chắn sẽ làm ăn phát đạt và lâu dài tại thành An Lăng này.”

 

Nàng vừa nhận được thứ mình mong muốn, liền lập tức mang theo Minh Tâm – tiểu ni cô ở phòng bếp miếu Huyền Nữ – xuống núi.

 

Thời điểm trở lại tửu lầu, nàng thấy mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ, mới khẽ thở phào.

 

“Biểu muội, tất cả thịt có thể mua được đều ở đây cả, chỉ chừng hai trăm cân mà thôi. Bọn họ không ra tay trên nguyên liệu rau củ quả, mấy nhà cung ứng vẫn đưa tới như thường lệ; rau củ còn tạm ổn, song cá lại khan hiếm, chúng ta chỉ đành mua được hơn hai mươi con mà thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không sao, không sao cả, bấy nhiêu đã là đủ rồi.”

 

Lê Tường giao phó việc thu mua cho bọn họ chỉ cốt để ứng phó một ngày hôm nay mà thôi. Hiện giờ nàng đã mời được Minh Tâm về đây, sau khi phát động hoạt động này, ắt hẳn thực khách sẽ bớt đi nhu cầu về các món mặn, tình hình cũng chẳng còn căng thẳng như hiện giờ nữa.

 

Nàng vào trong một lượt, lấy ra những tấm thẻ bài đã chuẩn bị từ hôm qua.

 

Trên những khối thẻ tre lớn, quy tắc cùng phương thức tổ chức hoạt động lần này đều được ghi chép rõ ràng chi tiết.

 

Nguyên do là gì? Ấy là sắp tới ngày tửu lầu nhà nàng khai trương nửa năm, còn trà lâu cũ cũng đã mở cửa được tám hạ rồi. Nàng liền nhân cái cớ này, muốn tổ chức một hoạt động để tri ân những thực khách mới lẫn cũ đã ủng hộ trà lâu cùng tửu lâu của mình bấy lâu nay.

 

Chưởng quầy Miêu nghe xong lời Lê Tường vừa nói, còn cẩn cẩn dực dực hỏi lại đôi ba lượt, sau khi xác định bản thân không hề nghe lầm điều gì, hắn mới cầm thẻ bài bước ra sảnh lớn.

 

Tấm thẻ bài này cao bằng nửa người, trông rất bắt mắt, vừa được mang ra ngoài đã thu hút không ít ánh nhìn.

 

“Tửu lầu có bán đại hạ giá sao?”

 

“Tất cả thức ăn chay trong tửu lầu đều được giảm nửa giá, lại còn gọi ba món được tặng một món sao? Há có chuyện tốt đến thế ư?”

 

Chư vị khách nhân có mặt trong sảnh lớn đều nhìn chằm chằm lên tấm thẻ bài kia, xôn xao nghị luận.

 

Chưởng quầy Miêu hắng giọng, rồi giới thiệu rành mạch: “Chư vị khách quan đã thấy rõ rồi đấy, hai ngày này Lê Ký chúng ta sẽ phát động một hoạt động đại hạ giá. Tất cả thức ăn chay trong tửu lầu đều được giảm nửa giá, mua ba tặng một, đã thế còn kèm theo phần thưởng, chia làm ba bậc.”

 

Hắn quay đầu lại, cung kính mời Minh Tâm từ sau tấm mành bước ra.

 

Minh Tâm vốn tính tình hoạt bát, lại ở trong miếu đã gặp đủ mọi hạng người, nay ra trước cảnh náo nhiệt thế này, nàng chẳng hề lộ chút luống cuống nào.

 

“Vị đây chính là Minh Tâm sư phụ của miếu Huyền Nữ. Hôm nay tửu lầu chúng ta sẽ bán ra tổng cộng hai mươi phần thức ăn chay, bên dưới đồ đựng có khắc chữ Phúc. Người hữu duyên thưởng thức được có thể đến chỗ Minh Tâm sư phụ mà nhận một sợi dây nhân duyên đã được trụ trì miếu Huyền Nữ thành tâm cầu khẩn.”

 

---