Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 515



 

“Nếu khách quan không cần sợi dây nhân duyên ấy, cũng có thể đổi lấy một trăm đồng bối mang về. Đó chính là giải ba.”

 

Đám thực khách càng nghe càng thêm hưng phấn, lòng nóng như lửa đốt, vội vàng hỏi: “Vậy giải nhất, giải nhì ra sao?”

 

Giải ba đã có giá một trăm đồng bối, vậy hai giải phía trên thì thế nào? Thật khiến lòng người ta ngứa ngáy khôn nguôi.

 

Chưởng quầy Miêu cũng chẳng bày trò úp úp mở mở, hắn lại nhờ Minh Tâm lui vào sau quầy, xoay người lấy ra năm tấm thẻ bài bằng gỗ do Lê Tường đặc chế.

 

Tấm thẻ bài bằng gỗ này trông ngăn nắp, chẳng quá đặc biệt, nhất là hàng chữ tiếng Anh do Lê Tường viết lên trên đó.

 

Nàng viết thật qua loa, song những người khác ắt hẳn không tài nào mô phỏng được y như vậy.

 

“Đây là thẻ bài may mắn do chủ nhân chúng ta đặc chế, tổng cộng có năm miếng. Nếu bên dưới đĩa đựng thức ăn có khắc một chữ Vận, vậy người đó sẽ được đổi một tấm thẻ bài. Một miếng thẻ bài trị giá một ngân bối, có thể trực tiếp mang nó tới tửu lầu chúng ta để được khấu trừ!”

 

“Oa! Lại có chuyện thế này sao?!”

 

“Một ngân bối! Chừng ấy bạc, e rằng ngày ngày tới đây dùng bữa, cũng đủ cho hai tháng dư dả!”

 

Phần thưởng của giải ba trước kia dường như không mấy khiến người ta động lòng, song lần này, quả đã khơi đúng tâm ý của quần chúng rồi!

 

Chỉ cần chọn vài món chay mà thưởng thức, liền có cơ hội trúng thưởng, hỏi ai lại chẳng muốn thử vận may một phen? Huống hồ giờ đây, thức ăn chay lại được giảm nửa giá, còn được mua ba tặng một, một bữa ăn chỉ tiêu tốn ba bốn mươi đồng bối. Dẫu cho không trúng giải nhì, có được giải ba, đoạt lấy một trăm đồng bối cũng không uổng phí chút nào.

 

“Chưởng quầy Miêu, giải nhì của quý tửu lầu đã đáng giá một ngân bối, vậy giải nhất rốt cuộc là bảo vật gì?”

 

“Thứ này chúng ta tạm thời chưa thể trưng ra ngay, nhưng ta có thể hé lộ đôi điều cho chư vị. Giải nhất chính là một bức họa do chính tay trụ trì Tĩnh Từ của miếu Huyền Nữ hạ bút vẽ.”

 

“Là một bức họa do chính tay trụ trì Tĩnh Từ của miếu Huyền Nữ vẽ đó sao?!!”

 

Hầu như tất cả mọi người đều chấn động bởi tin tức này.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong ba giải thưởng này, thoạt nghe thì giải nhì và giải ba có vẻ thiết thực hơn cả, thế nhưng đối với những bậc phú quý như bọn họ, một bức họa của Tĩnh Từ mới đích thực là phần thưởng đáng giá.

 

Chưa xét đến việc Tĩnh Từ vốn là huyết mạch vương thất, chỉ riêng thân phận hiện thời của nàng cũng đủ để biết nàng là một nhân vật đức cao vọng trọng bậc nhất thiên hạ.

 

Biết bao nhiêu phu nhân, tiểu thư chỉ mong ước được diện kiến và trò chuyện với nàng một lần mà vẫn mãi không tìm được cơ hội nào.

 

Thế nên mới nói, ngay cả gặp mặt một lần cũng đã khó thay, huống hồ là một bức họa do chính tay nàng hạ bút?

 

“Chưởng quầy Miêu, phải làm sao mới có thể lĩnh được giải nhất này?”

 

“Rất đơn giản, chỉ cần dưới đáy chén có khắc chữ 'Huyền', vị khách quan may mắn ấy có thể tới tìm chủ nhân của ta mà lĩnh thưởng.”

 

Chưởng quầy Miêu vừa dứt lời, khách nhân trong đại sảnh liền trở nên sôi nổi, nhao nhao chọn thức ăn chay.

 

“Cho ta một phần tào phớ ngọt, một phần đậu hũ tự làm, một phần cải trắng trộn dấm chua!”

 

“Ta cũng muốn tào phớ, nhưng không dùng ngọt, cho tào phớ cay vậy! Thêm một phần khoai tây sợi chua cay và khoai tây nghiền!”

 

Hầu như ai nấy đều chọn ba món thức ăn chay.

 

Kỳ thực cũng bởi thức ăn chay của Lê Ký Tửu Lầu cực kỳ ngon miệng, bằng không, nếu chỉ là những món rau thái canh xuông tầm thường, chắc chắn bọn họ sẽ gọi thêm vài món mặn có thịt.

 

Chưởng quầy Miêu nhìn quá nửa khách nhân đều chọn thức ăn chay, khối đá đè nặng trong lòng hắn cuối cùng cũng vơi đi phân nửa.

 

Cứ theo tình huống này phát triển, lượng thịt trong phòng bếp thừa sức duy trì đủ một ngày.

 

Dẫu lợi nhuận có hao hụt đôi chút cũng chẳng đáng kể, đây vốn là ý chỉ của chủ nhân, ngay cả khi tổn thất một hai phần cũng chẳng hề hấn gì.

 

Hắn thật không ngờ, đại chủ nhân vắng mặt, mà tiểu chủ nhân lại có thể nghĩ ra diệu kế tuyệt vời đến thế.

 

---