“Sư phụ, có người vừa mang thịt đến đây, ta đi kiểm tra một chút, có cảm giác tảng thịt này không đúng lắm. Rất giống thịt heo bị bệnh mà người đã dạy chúng ta thuở trước.”
“Hử? Để ta xem.”
Lê Tường cau mày đi vào sân. Trên tấm ván gỗ bên ngoài đang đặt hai tảng thịt, nhìn thoáng qua ngỡ là thịt này bình thường không có vấn đề gì, nhưng lật hai tảng thịt đó lên sẽ thấy trên da heo dày đặc những chấm xuất huyết lớn nhỏ không đều.
Thế nhưng lại không nhìn thấy những vết thương đáng sợ trên thịt, có lẽ là bị thương ở bên trong.
Nàng đi lên sờ hai tảng thịt này, cảm thấy hơi dính nhớp.
Nhìn màu sắc thịt, chắc hẳn là thịt mới, cũng không ngửi thấy mùi lạ. Nếu không để tâm, ắt hẳn sẽ coi hai tảng thịt này là thịt heo bình thường mà đưa vào nấu nướng.
Đáng tiếc đã gặp phải người am hiểu chọn thịt như Lê Tường, nàng đã sớm dạy đồ đệ cách nhận biết thịt heo rồi.
Chắc chắn đây là thịt của loài heo bệnh.
“Cứ đặt nó qua một bên đã, đừng đụng vào hai tảng thịt này. A Túc, lại quay về bảo các vị tỷ tỷ bên kia, mua giùm chúng ta chút thịt, để vào trong sọt, đừng cho người khác thấy.”
“Vâng, sư phụ.”
Yến Túc nhanh chóng cõng sọt rời đi từ cửa sau.
“Biểu muội, lẽ nào loại thịt này có vấn đề?”
“Dĩ nhiên là có vấn đề, chuyện này không dễ dàng qua đi như vậy đâu. Biểu tỷ, người hãy vào trông nom phòng bếp, hôm nay ta cần ra tiền sảnh quan sát thật cẩn trọng.”
Lê Tường đã mơ hồ đoán ra ý định của những kẻ này rồi.
Nói thật ra, nếu không phải nàng đã tích lũy được đôi chút kinh nghiệm chọn thịt từ thuở trước, ắt hẳn khi nhìn thấy hai tảng thịt kia, nàng cũng không nhận ra chúng có vấn đề gì.
Ở thời đại này, có lẽ chỉ những tay đồ tể chuyên nghiệp mới nhận ra thôi.
Hôm nay nếu không có A Túc chú ý, nàng sẽ không phát giác. Một khi xào nấu chỗ thịt này dâng lên thực khách, ắt sẽ có kẻ đến gây sự.
Dùng thịt heo bệnh làm món ăn cho khách hàng là điều đại kỵ nhất đối với các tửu lầu, ít nhất một hai năm sau cũng khó lòng khôi phục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hơn nữa thanh danh tửu lầu sẽ thối tha, không biết bị bao nhiêu người rủa xả.
Kẻ đứng sau này ra tay ngày càng độc địa.
Trước đây dường như bọn họ vẫn còn kiêng kỵ điều gì đó, chưa ra tay tàn độc, giờ đây lại dường như thẹn quá hóa giận, bất chấp tất thảy.
Lê Tường tiếp chiêu, trong lòng lại càng thêm vững vàng.
Nàng không động vào hai tảng thịt kia, cứ để chúng nằm ở sân, nàng muốn xem những kẻ kia sẽ giở trò ăn vạ ở tửu lầu của mình ra sao.
Ba canh giờ sau, phòng bếp nhận được một đơn gọi ba món toàn là thịt.
Lê Tường vừa nghe nói là bàn mười sáu, nàng lập tức giao việc trong tay cho biểu tỷ.
“Ta ra phía trước nhìn xem.”
Dạo gần đây, kỳ thực vẫn có không ít thực khách gọi món thịt, nhưng nhiều nhất cũng chỉ gọi một món, hoặc một món thịt cùng một đĩa tôm hùm đất.
Hiếm thấy kẻ nào gọi liền ba món toàn thịt như thế này, quả thực hiếm có đến mức sánh ngang phượng mao lân giác.
Trực giác mách bảo nàng, vị khách ở bàn này có điều bất thường.
Lê Tường sửa soạn một phen, rồi ra quầy. Nàng giả vờ đang kiểm tra sổ sách, nhưng thực chất lại đang lặng lẽ quan sát thực khách ở bàn mười sáu.
Ở bàn mười sáu kia đang có một đôi phu thê ngồi. Trông cách ăn mặc, hẳn là người nhà khá giả, nhưng chỉ đợi món thịt được dọn lên, bọn họ liền lộ nguyên hình, ngấu nghiến ăn như thể đã nhịn đói lâu ngày.
Không đến mười lăm phút, ba đĩa món ăn thịnh soạn đã sạch bách, chỉ còn trơ lại những chiếc đĩa không.
“Chủ tử……”
“Suỵt…… Chưởng quầy Miêu, ngươi cứ làm việc của mình đi.”
Lê Tường không chớp mắt nhìn chằm chằm vào hai người kia, nàng phát giác nam tử kia đột nhiên thò tay mò mẫm thứ gì đó trong xiêm y của mình rồi đưa cho phụ nhân kia ngửi.
---