Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 529



 

Chỉ thấy phụ nhân kia chau mày lại, nôn khan vài bận, trực tiếp nôn thốc nôn tháo ra.

 

Nàng ta nôn mửa đầy đất, khiến mấy bàn xung quanh hoảng hốt vội vàng tránh xa.

 

“Thật ghê tởm!”

 

Mọi người dù có ghét bỏ, song rốt cuộc lại chẳng nói câu nào nặng lời.

 

Nam nhân kia liếc nhìn quanh quất một lát, đoạn lại hung tợn vô cùng đập bàn gào lớn: “Chưởng quầy đâu?!”

 

Chưởng quầy Miêu nhanh chóng liếc mắt nhìn Lê Tường một cái, thấy nàng khẽ gật đầu ra hiệu mọi việc đã nằm trong tầm kiểm soát, trong lòng hắn liền yên ổn trở lại.

 

“Kính thưa vị khách quan, người có gì cần phân phó?”

 

“Còn gì mà phân phó nữa sao?! Ngươi không thấy tức phụ của ta đã nôn ọe ra như vậy ư? Rốt cuộc thức ăn của tửu lầu các ngươi ra sao thế? Có phải đã dùng phải loại nguyên liệu không sạch sẽ nào đó rồi chăng?”

 

Nam nhân rất tức giận, nhưng hắn vừa dùng bữa xong, vệt dầu mỡ trên miệng còn chưa lau sạch, ngược lại lại trông vô cùng khôi hài.

 

“Vị khách quan này, phu nhân của ngài nếu sinh bệnh thì nên đưa nàng tới y quán kiểm tra trước đi. Tửu lầu của chúng ta luôn dùng nguyên liệu tốt nhất, chắc chắn không dùng thứ gì ô uế cả.”

 

Chưởng quầy Miêu gọi tiểu nhị qua bên này dọn dẹp mặt đất, vừa muốn xoay người rời đi đã bị nam nhân nọ túm lại.

 

“Nói càn! Trước khi tới đây, thân thể của tức phụ lão tử vẫn còn tráng kiện. Không, phải nói là thân thể nàng ta luôn luôn khỏe mạnh, hà cớ gì lại vô duyên vô cớ nôn ọe ra nông nỗi này? Chắc chắn là thức ăn của tửu lầu các ngươi có vấn đề!”

 

Thanh âm của hắn ta quá lớn, lớn đến mức khách trên lầu hai cũng nhao nhao ghé xuống xem náo nhiệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Những người trong sảnh lớn nghe được lời này, theo bản năng đều ngừng đũa.

 

Bọn họ muốn nhìn xem chuyện này có thực sự liên quan tới tửu lầu hay không.

 

Lỡ như có liên quan thật, lại lỡ như tửu lầu dùng nguyên liệu không sạch sẽ thật, thì ai còn dám nuốt trôi thức ăn trên bàn nữa?

 

Lê Tường thấy chưởng quầy Miêu suýt nữa đã bị nam nhân kia xách bổng lên, nàng vội vàng bước đến giải vây: “Ta là chủ nhân của tửu lầu này, cũng là người trực tiếp quản lý phòng bếp. Ngươi có việc gì cứ nói với ta, xin hãy buông chưởng quầy của chúng ta xuống đã.”

 

Nam nhân kia gặp được chính chủ, lại thấy Lê Tường chỉ là một tiểu cô nương, cho rằng nàng ắt hẳn dễ dàng bị dọa nạt.

 

Bởi vậy hắn ta cũng ngoan ngoãn tuân theo lời, buông chưởng quầy Miêu ra, rồi đỡ lấy phu nhân của mình đang tái nhợt mặt mày mà bước tới.

 

“Cô chủ tửu lầu, ta vốn chẳng muốn làm khó cô, nhưng cô hãy nhìn xem bộ dạng của phu nhân ta đây. Bình thường, nàng ngay cả một tiếng hắt xì cũng hiếm khi có, sức khỏe cực kỳ tốt, vậy mà vừa dùng xong một bữa cơm ở tửu lầu của cô liền thành ra bộ dạng t.h.ả.m hại này. Cô nói xem, ta không tìm các ngươi thì tìm ai khác đây?”

 

“Ta có thể hiểu tâm tình của ngươi lúc này, nhưng ta có thể đảm bảo nguyên liệu nấu ăn của tửu lầu chúng ta tuyệt đối tươi mới, khi xử lý cũng vô cùng sạch sẽ. Còn bệnh tình của phu nhân nhà ngươi ư?”

 

Lê Tường bước lên cẩn thận ngửi một chút, ngoài mùi chua nồng của thức ăn bị nôn mửa, còn hòa lẫn với một thứ mùi tanh tưởi khác lạ. Nàng cảm thấy loại mùi này khá quen thuộc, nhưng nhất thời lại không thể nghĩ ra.

 

“Loại bệnh này… chắc hẳn vị đại ca đây là người rõ nhất.”

 

“Ngươi có ý gì?!” Ánh mắt nam nhân đó thoáng hiện vẻ chột dạ, nhưng rất nhanh sau đó hắn ta đã lấy lại vẻ bình tĩnh: “Nói như vậy là tửu lầu của các ngươi muốn trốn tránh trách nhiệm?”

 

“Không không không, nếu trách nhiệm thuộc về tửu lầu chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ đứng ra gánh vác, nhưng phu thê nhà các ngươi rõ ràng là đến đây để vu oan hãm hại.”

 

Tuy Lê Tường không biết trên người hắn ta giấu thứ gì mà lại có mùi tanh tưởi đến vậy, nhưng nàng đã nhìn chằm chằm vào người này một hồi lâu, hắn vẫn chưa kịp hủy bỏ chứng cứ. Giờ đây cứ mời quan sai đến, ắt sẽ làm rõ trắng đen ngay tức khắc.

 

---