“Hôm nay, chư vị cứ tạm thời chấp nhận hoàn cảnh này vậy.”
Vài người kia lại chẳng mảy may tỏ vẻ mong chờ nào với bàn yến tiệc thịnh soạn cùng rượu ngon mà hắn vừa nhắc tới. Bọn họ quây quần ngồi xuống nhóm lửa, tự gặm bánh gạo mang theo bên mình.
“Lê chưởng quầy, còn bảy ngày nữa thôi, cớ sao ngài không thuê một chiếc thuyền đi đường thủy? Ngài thử nghĩ xem, số hàng hóa này vận chuyển bằng đường sông chẳng phải tiện lợi biết bao sao? Ở trên thuyền cũng chẳng cần chịu cảnh màn trời chiếu đất thế này. Bọn ta thì không sao, nhưng vóc dáng ngài… nhìn một cái chỉ sợ gió thổi là đổ gục xuống rồi, đến lúc đó…”
Ai sẽ chi trả cho chuyến đi ấy?
Mấy người bọn họ không dám trơ trẽn nói thẳng ra câu đó, nhưng hàm ý thì quá rõ ràng.
Lê Trạch cười khổ hai tiếng, song vẫn chẳng đáp lời.
Dĩ nhiên hắn cũng mong ngóng có thuyền rồi bình an vô sự trở về, nhưng trong nhà lại bất ngờ gặp biến cố. Tiểu muội của hắn còn nhỏ dại như vậy, đâu có kinh nghiệm xử lý loại chuyện này, Vân Châu lại đang mang thai. Càng không cần phải nhắc tới phụ mẫu, tửu lầu xảy ra chuyện, ắt sẽ khiến hai vị đau đầu khôn xiết.
Chính vì thế, hắn mới nóng lòng như vậy, bất chấp việc phải thuê thuyền chở hàng về, đã vội vàng thúc giục tiêu sư lên đường.
Có lẽ vì đêm qua trời giá lạnh, lại thêm việc hôm nay đi đường cả một ngày trời, nên sắc mặt hắn mới trở nên vô cùng khó coi như vậy.
Chốc lát nữa hắn vào trong xe ngựa nghỉ ngơi một lúc, mai về đến nhà ắt sẽ ổn thôi.
Lê Trạch lại đảo quanh hàng hóa một hồi, sau khi xác nhận tất cả đều hoàn hảo không hề tổn hao, hắn mới nhận miếng lương khô từ tay gã sai vặt rồi leo lên xe ngựa.
Ăn xong thức ăn, bụng hắn đã không còn khó chịu như trước, thế nhưng thân thể lại bắt đầu xuất hiện từng đợt, từng đợt lạnh run bần bật, đầu cũng có chút nhức nhối.
Mấy viên t.h.u.ố.c dự phòng hắn vẫn mang theo, giờ đã chẳng còn lại chút nào. Hắn đành phải quấn chăn chặt hơn, lại sai gã sai vặt đun cho chút nước ấm, thế nhưng vẫn như cũ chẳng thấy chút hiệu quả nào.
Hắn đành tự nhủ lòng cố gắng chịu đựng thêm một chút, mai tới An Lăng ắt sẽ ổn thỏa.
Lê Trạch tự mình trấn an, rồi cứ thế mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuồng phong thổi bùng lửa, hắc dạ đoạt sinh hồn.
Kỳ thực, đoàn người của hắn đã sớm bị kẻ khác nhăm nhe dòm ngó. Rất nhiều thương nhân giàu có khi tới An Lăng cũng thường đi qua con đường này.
Bởi vậy, trên đoạn đường này thường xuyên xảy ra các vụ cướp đoạt. Nếu không, đâu có nhiều phú thương phải thuê tiêu sư cùng lên đường vận chuyển hàng hóa đến vậy?
Mấy kẻ đang ẩn mình trong bóng tối kia cũng không muốn ra tay quá nặng, bọn chúng thừa biết trong đội ngũ này có không ít tiêu sư cao cường.
Nếu liều lĩnh ra tay sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp, bọn chúng muốn dùng mưu trí để kiếm lời, có thể vơ vét được chuyến hàng nào hay chuyến hàng đó. Hoặc là trực tiếp cướp đoạt chủ nhân đoàn xe này một mẻ, dù sao, miễn là có thu hoạch là được.
Một tên trong số chúng thổi mê d.ư.ợ.c trước, thế nhưng nhóm tiêu sư đã ra ngoài làm ăn hiển nhiên trên người phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi trường hợp. Loại mê d.ư.ợ.c tầm thường ấy, chẳng có chút tác dụng nào đối với họ.
“Lão đại, dường như ta ngửi được mùi của mê dược?”
“Hử?!”
Vị tiêu đầu kia cực kỳ nhạy bén, hắn cũng ngửi thấy mùi mê d.ư.ợ.c tỏa ra từ trong đám khói bốc lên từ những đống củi lửa.
“Chư huynh đệ, ra tay!”
Hắn rống lên một tiếng, khiến các tiêu sư đang mơ màng, chực muốn ngủ gật, lập tức rút đao đứng dậy.
Tất cả mọi người chia thành nhiều ngả, một bộ phận trông chừng hàng hóa trên xe, còn những kẻ còn lại cảnh giác nhìn vào rừng cây.
Kết quả, bọn họ bị người ta đ.á.n.h cho một cước từ phía sau lưng.
Hai tên đạo tặc kia từ trong sông bò lên, cầm chậu nước đã chuẩn bị sẵn từ trước hất thẳng vào đống lửa.
Đống lửa vừa tắt, mọi người đều như bị bịt mắt. Lúc này những tên đạo tặc đó mới vọt ra, kẻ phá hoại hàng hóa, kẻ ra tay đ.á.n.h người, tràng cảnh lập tức trở nên hỗn loạn vô cùng.
---