Đám hạ nhân sợ đến thất kinh hồn vía, vội vàng dò dẫm muốn báo cho Lê Trạch một tiếng, rồi cứ thế chạy thẳng theo đại lộ mà thoát thân.
Lê Trạch vẫn còn đang mơ màng, chỉ nhớ là hắn nghe được hai chữ “cường đạo tập kích”, sau đó lập tức tỉnh táo đôi phần, ôm chặt gia sản nhảy vội xuống khỏi xe.
Đầu óc hắn vốn đã đau nhức lại nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm ở đằng kia, càng thêm phần căng thẳng.
Giờ phút này, hắn chỉ một lòng muốn mau chóng thoát đi, dẫu đầu óc còn quay cuồng, song cũng tỉnh táo đôi phần.
Hắn cũng biết đám tiêu đầu bên kia đang đ.á.n.h nhau với bọn cướp, nhưng hắn không thể qua bên đó, đi tới đó chẳng khác nào tự chui đầu vào chỗ c.h.ế.t.
Cũng may hắn vẫn nhớ rõ phương hướng tới đại lộ, hắn không chút nghĩ ngợi, lao thẳng về phía đại lộ, mong mau chóng thoát thân.
Tuy con đường này không phải đường chính, nhưng có không ít thương nhân qua lại buôn bán nơi đây. Nếu vận khí tốt, hắn có thể gặp gỡ đoàn buôn khác, thì đoàn người bọn họ sẽ được cứu vớt.
Đáng tiếc, rất nhanh sau đó đã có người đuổi theo hắn. Ai bảo hắn chính là ông chủ cơ chứ?
Xe ngựa của hắn đã bị người ta một mực dòm ngó từ lâu. Hiện giờ nhóm tiêu sư ngay cả bản thân còn khó giữ, hiển nhiên đây chính là cơ hội tuyệt vời để bọn cướp kia tới bắt chủ nhân.
Lê Trạch rơi vào thế cùng, hắn chẳng còn màng danh dự, vừa chạy vừa lớn tiếng kêu cứu.
Kỳ thực, hắn đã chực ngã quỵ, đầu óc choáng váng, bước chân lại nhẹ hẫng, hắn còn có thể chạy đi được, cũng nhờ vào chút ý niệm cầu sinh kiên cường trong tâm.
Hơn nữa, đám cường đạo này cũng chẳng phải người lương thiện, những lời cầu xin tha thứ đối với lũ người này không có chút tác dụng nào cả. Hắn chỉ có thể tự mình liều mạng chạy trốn, bằng không…
Hắn không dám tưởng tượng tới hậu quả kia.
“Vị đại chưởng quầy đây chạy thật nhanh nhẹn, nhưng dưới tình cảnh đêm tối mịt mờ như vậy, ta xem ngươi còn có thể chạy đi đâu được nữa.”
Tên cường đạo phía sau nghe hơi thở dồn dập của Lê Trạch, biết hắn cơ hồ chẳng thể trụ vững thêm nữa, chỉ chờ hắn dừng bước, tên đó ắt sẽ lập tức xông lên bắt giữ.
Song, gã cường đạo kia còn chưa kịp ra tay, một hòn đá đã đ.á.n.h trúng cánh tay hắn, đau đến mức thanh đao trong tay cũng buông rời.
Một bóng hình chợt vụt qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong nháy mắt, thân hình Lê Trạch đã kiệt sức, quỵ xuống nền đất.
“Lê đại ca, huynh không sao chứ?”
Nghe thấy thanh âm quen thuộc này, Lê Trạch suýt chút nữa đã òa khóc nức nở.
Quả nhiên trời xanh có mắt, không ngờ hắn lại gặp Ngũ Thừa Phong ở nơi hiểm trở này!
Ngũ Thừa Phong là tiêu sư, y xuất hiện tại đây, chắc hẳn đội ngũ của y cũng chẳng ở cách xa là bao!
Ngũ Thừa Phong chỉ thuận miệng hỏi một tiếng, không đợi Lê Trạch đáp lời đã vội vã xông lên toan trói tên cường đạo kia.
Tên cường đạo đó hiển nhiên chẳng phải hạng tầm thường, dù đã mất đao, nhưng trong tay gã vẫn còn chuỷ thủ.
(Chủy thủ (kiếm ngắn hoặc d.a.o găm) là loại binh khí ngắn lấy đ.â.m là chính, có thể kiêm cả chặt chém. Hình thù của chuỷ thủ như kiếm nhưng không dài bằng kiếm.)
Bởi vậy, hai người bọn họ giao đấu mươi mấy chiêu đã đều bị thương nhẹ.
Đặc biệt là Ngũ Thừa Phong, kinh nghiệm thực chiến của y còn non kém, lơ đễnh một khắc trên eo đã bị gã kia đ.â.m trúng một đao.
Cũng may đúng lúc này, mấy người sư phụ của y cuối cùng cũng kịp tới.
Biết rõ phía trước có cường đạo, ban đầu, cố chủ của bọn họ cực kỳ e ngại, không muốn ra tay tương trợ.
Nhưng Ngũ Thừa Phong nhận ra tiểu tư bên cạnh Lê Trạch, lẽ nào lại khoanh tay đứng nhìn, y lập tức chẳng đoái hoài gì đến cố chủ nữa, liền vội vã xông ra.
Y biết sư phụ nhất định sẽ đến.
“Đồ tiểu tử ngốc nghếch này, chạy nhanh như vậy, ngươi muốn tìm c.h.ế.t ư?”
Tiêu đầu Sài men theo ánh lửa chập chờn từ phía sau, một cước đá văng tên cường đạo kia rồi lập tức lấy dây thừng trói gô tên đó lại. Lúc này hắn mới rảnh tay xem xét thương tích trên người đồ đệ mình.
“Ngươi đúng là không muốn sống nữa rồi!”
---