Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 558



 

Đậu tằm cực kỳ cứng, không ngâm đủ bốn, năm canh giờ căn bản không thể làm ra được hương vị ngon miệng.

 

Lúc này nàng đem chúng ra ngâm, sáng sớm ngày mai đã đủ thời gian để làm đồ ăn rồi.

 

Lê Tường đậy một cái mẹt lên trên chậu đựng đậu tằm, còn cẩn thận đè một cái băng ghế lên trên nữa. Nàng cần che chắn cẩn thận như vậy, chỉ sợ đám chuột kia lại thi nhau nhảy vào phá hoại.

 

Làm xong việc này, nàng mới tiếp tục kiểm kê nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp. Sau nửa canh giờ, công tác này cuối cùng cũng xong xuôi.

 

Đương nhiên, nàng vẫn chưa được ngủ, còn phải ghi chép lại sổ sách của ngày hôm nay.

 

Ngũ Thừa Phong nhìn thấy nàng còn cặm cụi đêm khuya như vậy vẫn chưa được nghỉ ngơi, trong lòng đau xót khôn nguôi.

 

Dưới ánh đèn tối tăm mù mờ kia, nàng còn phải dò từng dòng từng chữ, kiểm tra sổ sách, sau đó lại chép từng li từng tí vào cuốn sổ ghi chép của mình.

 

Đôi mắt phượng của nàng cứ nhìn chằm chằm từ trang này sang trang khác, thật đáng thương làm sao. Y nằm trên giường để ý thấy nàng chỉ nhìn được vài hàng đã phải nhẹ nhàng xoa mắt hai bận rồi.

 

Một khoảnh khắc xúc động chợt dâng trào, Ngũ Thừa Phong bèn cất lời.

 

“Nha đầu, lấy sổ sách qua đây, ta đọc giúp ngươi.”

 

Chia công việc ra như vậy, một người ngồi đọc, một người ngồi chép lại, sẽ không cần đôi mắt nàng phải đổi tới đổi lui thích ứng, nhất định sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.

 

Nhưng hắn nói xong lời này mới đột nhiên phản ứng lại, hắn chỉ là một người ngoài... Sổ sách tửu lầu là thứ vô cùng quan trọng như vậy, đâu thể dễ dàng xem được… Là bản thân hắn quả là lỗ mãng.

 

Đang lúc hắn suy nghĩ nên nói lời gì cho vẹn toàn mọi lẽ, đã nhìn thấy Lê Tường cầm đèn và sổ sách, bước về phía hắn.

 

“Ừm, ta vừa nhìn đến nơi này, ngươi hãy nhớ đọc cẩn thận, chớ có đọc sai.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phong thái của Lê Tường không hề xem hắn là người ngoài khiến Ngũ Thừa Phong ngạc nhiên khôn xiết. Y cảm thấy cuốn thẻ tre trong tay mình dường như đang nóng lên.

 

“Nha đầu… Ta… đây là sổ sách…”

 

“Ta biết mà. Sổ sách thì có sao? Chỉ là bản ghi chép lại lượng hàng bán ra mà thôi, ngươi cứ nhìn vào đó rồi đọc cho ta nghe là được. Chẳng lẽ lời ngươi vừa nói là đùa giỡn?”

 

“Không không không, không phải! Ta thật sự muốn đọc giúp ngươi mà.”

 

Ngũ Thừa Phong nắm chặt thẻ tre, sợ nàng lại lấy về.

 

Lê Tường nhìn động tác của hắn, khóe môi khẽ cong, thầm bật cười một tiếng. Quả là một kẻ ngây ngốc.

 

Việc này chỉ là lượng tiêu thụ trong một ngày, đâu phải chuyện gì quá cơ mật khẩn yếu. Dẫu cho có là cơ mật đi chăng nữa, thì cũng phải có bản lĩnh đọc qua một lần là nhớ hết tất cả mới có thể làm nên đại sự. Huống hồ, ở chung lâu như vậy, nàng đã tường tận tính cách của hắn ra sao rồi, cần chi phải lo lòng đề phòng từng ly từng tý nữa.

 

“Hãy mau mau đọc đi, ta đang buồn ngủ rũ rượi rồi đây.”

 

“À, ta đọc đây!”

 

Ngũ Thừa Phong một tay cầm thẻ trúc, một tay giơ ngọn đèn dầu, sau đó hắn rọi theo chỗ Lê Tường vừa chỉ dẫn, từ từ đọc cho nàng nghe.

 

Vị kế toán trưởng phụ trách thu chi của tửu lầu nàng thật tinh xảo, hắn viết chữ vừa qua loa lại vừa nhỏ li ti, bởi vậy Lê Tường luôn phải tranh thủ những lúc trời còn chưa khuất bóng để kiểm tra và sao chép lại những cuốn sổ sách đó. Chỉ là mấy ngày gần đây có duyên cớ đặc thù, nàng đều phải làm công việc này vào ban đêm. Ánh đèn quá mờ mịt, chữ viết lại nhỏ vô cùng, khiến nàng nhìn đến nhức mỏi cả đầu óc.

 

Cũng may thay hôm nay có người hỗ trợ, trong lòng Lê Tường đã xem hắn như người nhà, hễ có việc gì cần nhờ cậy, nàng nhất định sẽ không khách khí. Cứ thế, một người đọc, một người chép lại lượng tiêu thụ trong một ngày, sau hơn nửa canh giờ, cuối cùng Lê Tường cũng đã chép xong xuôi.

 

Trời đã về khuya, hai người cũng chìm trong cơn buồn ngủ rũ rượi. Sau khi cất cẩn thận cuốn sổ thẻ trúc đi, hai người liền ai nấy trở về tẩm phòng mà nghỉ ngơi.

 

---