Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 559



 

Lê Tường nằm trên giường, thật cẩn thận duỗi thẳng eo lưng và chân cẳng. Vừa xoay người, nàng đã chợt nhớ ra thứ mình đặt trên đầu giường hôm qua, liền theo bản năng đưa tay tìm kiếm. Đêm đen như mực, chẳng thể nhìn rõ bất kỳ vật gì, nhưng nàng có thể sờ thấy từng viên thạch anh góc cạnh, trong suốt, sáng ngời tựa như kẻ ngốc kia. Nàng cầm lấy chuỗi vòng ngọc, nắm hờ trong lòng bàn tay rồi từ từ chìm vào giấc mộng mơ màng.

 

Sáng sớm hôm sau, khi nàng rời giường tiến vào phòng bếp, đậu tằm đã được ngâm nở căng tròn. Lúc này nàng chỉ cần khẽ chà xát là lớp vỏ ngoài sẽ tự khắc bong ra. Nàng đang tính toán chế biến món đậu tằm chiên tẩm gia vị, xem như vừa dùng làm món ăn vặt giải khuây, lại vừa có thể làm món nhắm rượu hảo hạng.

 

Có người thích ăn đậu tằm bỏ vỏ, có người lại không quá để tâm. Dù sao Lê Tường cũng không có ý định lột sạch vỏ của chúng. Xét cho cùng, nếu lần đầu tiên đã lột sạch vỏ của chúng, vậy sau này cũng phải lột hết vỏ đi, làm vậy thật phiền toái vô cùng. Vả lại, vừa ăn hạt đậu vừa nhả vỏ ra ngoài cũng có thú vui riêng.

 

Lê Tường đặt tất cả số đậu lên bàn. Tối hôm qua nàng chỉ ngâm hơn nửa chậu mà bây giờ chúng đã nở phình ra đến đầy một chậu. Từng hạt đậu tằm hút no nước, trông thật đáng yêu.

 

“Sư phụ, sao hôm nay người ngâm nhiều đậu tằm như vậy?”

 

Trước nay Đào Tử chưa từng nhìn thấy nàng ngâm nhiều đậu tằm đến thế. Nàng chạy qua cầm thử, chỉ cần khẽ chạm vào đã thấy hạt đậu tằm tự động tách đôi.

 

“Dường như đã ngâm rất lâu?”

 

Nàng đã từng ăn đậu tằm rồi. Nhớ thuở nào khi nàng và muội muội còn đi làm thuê cho nhà người khác, ba bữa cơm mỗi ngày chưa từng có món nào ra hồn. Có lúc họ phải ăn đậu nành, có lúc lại là đậu tằm. Dĩ nhiên, chẳng phải đậu tươi mới, càng không ngon lành gì cho cam, chỉ đơn giản là cho đậu nành, đậu tằm vào nồi rang chín mà thôi. Những loại đậu đó c.ắ.n đến đau cả răng cũng chẳng dễ gì mà vỡ ra. Bởi lẽ đó, nàng và muội muội phải ngâm chúng rất lâu mới có thể ăn được.

 

Ngẫm lại những chuyện thuở xưa, lòng người chợt dấy lên bao nỗi xao xuyến. Dường như những ký ức ấy đã khắc sâu, in đậm vào tâm trí Đào Tử, khiến mỗi khi nàng hồi tưởng, chúng tựa như vừa diễn ra ngay mới ngày hôm qua.

 

“Hôm nay, ta sai các ngươi ngâm thứ này để chế biến một món mới. Cứ ngâm chúng ở đây, còn ngươi hãy đi nhồi bột trước. Chốc lát nữa, đợi Khương Mẫn tới rồi hãy để hắn làm bánh bao.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lê Tường bắt đầu phân chia công việc cho từng người. Lúc này, các tiểu nhị trong tửu lầu cũng lục tục bước vào sân. Người phụ trách quét tước thì lo việc của mình, kẻ rửa rau cũng chuyên tâm vào công việc của mình.

 

Một ngày bận rộn lại nối tiếp một ngày.

 

Chẳng qua, không ai để ý đến chiếc chậu lớn đựng đầy đậu tằm đang ngâm trong bếp. Mãi cho đến khi Lê Tường vớt hết số đậu tằm đã ngậm đủ nước lên, bấy giờ chúng mới nhận ra nàng đã ngâm đậu này từ sớm.

 

Mới tờ mờ sáng, chưa tới giờ dùng bữa, nên phòng bếp vẫn chưa quá bận rộn. Lê Tường dự định làm ngay món này, tới giữa trưa vừa vặn có thể đem ra thử nghiệm món ăn mới.

 

Đậu tằm đã ngâm đủ thời gian, bước tiếp theo là khiến chúng nứt vỏ. Chuyện này vốn chẳng hề khó khăn, chỉ tốn khá nhiều công sức và thời gian mà thôi.

 

Tuy vậy, công đoạn này nhất định phải làm cho bằng được, bằng không, lúc đậu tằm được bỏ vào nồi, chúng sẽ nổ tung tóe, thậm chí có thể gây nguy hiểm đến tính mạng người.

 

Một việc nhỏ nhặt như vậy, hiển nhiên không cần Lê Tường phải tự tay nhúng vào. Hạnh Tử và Yến Túc, hai đồ đệ lanh lẹ, chẳng đến nửa canh giờ đã chuẩn bị xong hết thảy nguyên liệu cho sư phụ.

 

“Sư phụ, mùa này có đậu tằm tươi ngon, hà cớ gì người lại phải ngâm đậu tằm đã qua mùa thế?”

 

Ba người đồ đệ chẳng tài nào hiểu được ý định của nàng.

 

Lê Tường vừa xem xét những hạt đậu tằm đã nứt vỏ, vừa điềm nhiên đáp: “Bởi vì ta không định làm món xào. Hạnh Tử, đi nghiền những nguyên liệu ta vừa rang thành bột mịn đi, lát nữa ta sẽ dùng tới.”

 

---