Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 571



 

A Nhược vô cùng hâm mộ, nàng vừa nhóm lửa vừa lắng tai nghe Lê Tường chỉ bảo đồ đệ cách nấu ăn ở bên kia, từ việc giữ độ lửa ra sao, cho đến nêm nếm gia vị thế nào cho phải. Nàng đã nghe lọt tai tất thảy.

 

Phòng bếp chỉ rộng chừng ấy, Lê Tường nói chuyện cũng không cố tình hạ giọng đề phòng người khác, bởi vậy mọi người đều có thể nghe thấy rõ ràng.

 

Đến tối, A Nhược đã nhớ được hai công thức nấu ăn.

 

Đương nhiên, nàng sẽ không nói ra bên ngoài. Chưa kể nàng đã bị bán cho Lê gia, chỉ riêng tấm lòng nhân hậu mà A Tường cô nương dành cho nàng vào buổi trưa nay thôi, nàng chắc chắn sẽ thành thật giữ kín miệng.

 

“Được rồi, bận rộn một ngày rồi, mau dùng cơm thôi.”

 

Lê Tường vừa dứt lời, Đào Tử và Hạnh Tử đã mau lẹ kéo hai chiếc bàn ra, rồi chuẩn bị sẵn chén đũa.

 

Các nàng không hề xem Tiểu Hoa và A Nhược là nha hoàn, mà chỉ xem các nàng như những tiểu nhị khác trong tửu lầu này.

 

Bởi vậy, Đào Tử cùng Hạnh Tử cũng chuẩn bị chén đũa cho hai nàng trên bàn của mình.

 

Cơm chiều là do Đào Tử làm, nàng ấy nấu một chút cháo ngô, ăn kèm với một bát đậu tằm thơm cay, củ cải muối chua xào mề gà, dưa muối và một đĩa thịt khô xào. Nói tóm lại, thức ăn quả không tồi chút nào.

 

A Nhược không nhịn được mà đã ăn liền ba chén cơm chiều.

 

Giữa trưa nàng còn e ngại đôi chút, nên dù đói đến quặn thắt cả ruột gan, nàng cũng chỉ dám ăn một cái màn thầu.

 

Sau một buổi chiều quan sát, nàng nhận ra những người trong tửu lầu này đều khá tử tế, không ai có ý khinh thường A Nhược, lại còn chủ động trò chuyện cùng nàng.

 

Sư phụ Khương đã kể cho nàng nghe rất nhiều quy củ trong phòng bếp.

 

Chỉ cần chịu khó làm việc, lúc nào cũng sẽ được ăn no đủ.

 

Nàng nhớ nhất là câu này. Đã được ăn no, hà cớ gì lại phải chịu đói, cho nên đến lúc dùng cơm chiều, nàng không hề khách khí mà ăn liền ba chén cháo ngô. Ăn xong còn tinh ý theo Hạnh Tử ra ngoài rửa chén.

 

Tiểu Hoa cũng chẳng cam chịu đứng sau, nàng ấy chủ động quét dọn trong phòng bếp, còn đi tới bệ bếp sắp xếp lại củi khô. Cả hai người mới tới đều tỏ ra rất chăm chỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Sư phụ, hai người ấy cần mẫn như vậy, con và Hạnh Tử biết làm gì đây?”

 

Việc trong tay Đào Tử đều bị người ta tranh làm, nhất thời nàng còn chưa quen kịp.

 

“Có người giúp ngươi làm việc mà ngươi còn ghét bỏ ư?”

 

Lê Tường véo nhẹ mặt đại đồ đệ, vừa giận vừa cười nói: “Cứ để hai người ấy làm đi thôi. Bọn họ vừa tới nơi này chưa kịp thích ứng, trong tay mình có việc để làm sẽ khiến lòng kiên định hơn.”

 

Lời này là sự thật.

 

Đào Tử lập tức nghĩ đến thuở nàng và muội muội vừa bị mua về. Cả hai đều co ro bất an, chỉ có làm việc mới tìm được giá trị của chính mình.

 

Nếu sư phụ đã mở miệng, Đào Tử cũng không rối rắm nữa. Nàng ấy qua kéo muội muội vào phòng tắm gội.

 

Ngày thường, mọi người tắm rửa đều có thứ tự rõ ràng, hai tỷ muội Đào Tử tắm trước, sau đó là Quan Thúy Nhi, tiếp theo là phu thê Lê Giang, cuối cùng mới là Lê Tường.

 

Ai bảo Lê Tường ngày ngày bận rộn công việc đến tận khuya khoắt?

 

“Biểu muội, muội đã mua người về rồi, vậy tối nay hai nàng ấy ngủ ở đâu?”

 

“Ở……”

 

Lê Tường quay đầu nhìn ba gian phòng ngủ, kỳ thật gian phòng của Đào Tử Hạnh Tử vẫn còn có thể thêm giường, ngẫm cho kỹ thì cả ba gian này đều rất rộng rãi.

 

Song nếu làm vậy, e rằng hai nha đầu kia sẽ sinh lòng nghi ngại. Vốn dĩ hôm nay khi nàng đem A Nhược cùng tiểu nha đầu kia về, các nàng đã cảm thấy không yên trong lòng.

 

Huống chi, hai nàng đều là đệ tử chính thức được ta thu nhận, sao có thể ở chung với bọn tạp dịch hạ nhân?

 

“Ta sẽ sai A Túc đi dọn dẹp kho hàng trước đã.”

 

---