“Tạm thời cứ để hai người họ an trí trong kho hàng đã.”
Chỉ còn hơn nửa năm nữa là biểu tỷ và Lạc Trạch sẽ lo liệu hôn sự. Khi ấy biểu tỷ sẽ chuyển ra phủ riêng, đến lúc đó lại để hai nha đầu A Nhược dọn đến căn phòng hiện giờ của biểu tỷ, thật vừa vặn.
Lê Tường quay đầu dặn dò Yến Túc, thừa dịp bọn họ còn chưa trở về, hãy sai người dọn dẹp sạch sẽ một góc gần cửa sổ trong kho hàng.
Những vật vừa dọn ra cứ tạm thời đặt trong phòng Lê Tường.
Hai nàng chỉ cần một chiếc giường nhỏ, bên ngoài lại có bao gạo thóc che chắn, coi như cũng có chút riêng tư. Hai nha đầu A Nhược vô cùng hài lòng với chỗ ngủ này, tốt hơn nhiều so với việc phải ngủ trên nền đất lạnh giá.
Dàn xếp ổn thỏa chỗ nghỉ ngơi cho hai nàng xong xuôi, lúc này Lê Tường mới bước vào phòng bếp, bắt đầu công việc kiểm kê trong ngày.
Nàng quyết định sau khi kiểm kê hôm nay, tạm thời sẽ không còn thường xuyên kiểm kê hàng hóa như thế này nữa.
Trước kia là do tên tiểu nhị kia không trung thực, giờ đây hắn đã bị đuổi đi, trong phòng bếp đều là người do ta tín nhiệm, cứ vài ngày lại kiểm tra một phen như vậy thật sự không cần thiết.
Nàng tin tưởng vào nhân phẩm của Khương Mẫn, nàng cũng tin tưởng vào Yến Túc. Hai tỷ muội Đào Tử vẫn luôn một mực tự coi mình là nô bộc mà đối đãi với nàng, càng chẳng có chút lòng riêng nào.
Ôi chao! Đúng rồi, hôm nay ta quá bận rộn, đã quên bẵng mất việc nhập hộ tịch cho hai tỷ muội Đào Tử rồi...
Một chuyện trọng đại như vậy!
Đương nhiên phải sớm nói cho các nàng biết, để các nàng được vui mừng mới phải đạo.
Lê Tường quay đầu nhìn lại, đã thấy trong phòng hai tỷ muội Đào Tử vẫn còn sáng đèn.
Bởi vậy, nàng dứt khoát buông xuống thẻ kiểm kê trong tay, quay về phòng lấy xiêm y mà phụ tử nàng hôm nay đã lên phố mua cho hai tỷ muội, cùng hai đôi hoa tai nhỏ phụ thân tặng các nàng.
Nàng vừa từ trong phòng bước ra, đã nghe thấy Tiểu Hoa và A Nhược đang trò chuyện trong gian tắm rửa kề bên.
“A Nhược, hôm nay ngươi có nhìn thấy trong lồng hấp trên bếp chưng món gì không?”
“Không có, ta ngồi thấp như vậy, lồng hấp cao như vậy, ta chẳng thấy được chi cả. Song ta có thể khẳng định món đó ăn rất ngon. Sư phụ Khương nói hắn biết làm đủ loại bánh bao, mà bánh bao của hắn bán rất đắt hàng trong tửu lầu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng mấy khi Tiểu Hoa chịu trò chuyện với mình, A Nhược liền không kìm được mà nói thêm đôi ba lời.
“Hôm nay ta ngồi đó thầm đếm, chỉ tính được rằng sư phụ Khương làm bánh bao tổng cộng đã bán ra bốn trăm năm mươi bốn lồng, việc buôn bán của tửu lầu chúng ta quả thực rất tốt.”
Lê Tường vừa định cất bước rời đi, nhưng khi nghe được con số này, nàng lập tức khựng lại.
Bốn trăm năm mươi bốn lồng? Chính xác đến vậy sao?
Mỗi ngày bán được bao nhiêu các loại bánh bao đều cần phải kiểm tra lượng hàng bán ra trong ngày mới biết được ước chừng, chưa từng có ai đếm rõ ràng như vậy.
Vả lại, những cô nương bình thường hẳn là chẳng thể đếm được tới con số bốn trăm này.
Song Lê Tường ngẫm lại cũng thấy hợp tình hợp lý. A Nhược xuất thân từ một gia đình thương nhân, gia cảnh khá giả, kể cả khi nàng không được đến trường học, chắc chắn cũng nhận biết được đôi ba chữ. Đã là dòng dõi buôn bán, hiển nhiên sẽ thông thạo việc tính toán số sách.
Nàng bỗng liên kết các chi tiết lại... Dòng dõi thương nhân, biết chữ nghĩa, lại còn giỏi tính toán...
Trong đầu nàng chợt lóe lên một ý. Hiện tại tửu lầu của mình đang thiếu một người lo liệu sổ sách cho phòng thu chi.
Thế nhưng giờ khắc này, chẳng phải lúc thích hợp để suy nghĩ về chuyện này, nàng nên tức khắc đi báo tin mừng cho tỷ muội Đào Tử mới phải.
Lê Tường chẳng nán lại nghe hai nàng kia trò chuyện thêm nữa, liền xoay người tiến về phòng tỷ muội Đào Tử.
Lúc này dường như hai tỷ muội kia đang khâu vá vật gì đó, cái giỏ kim chỉ trên bàn vẫn chưa được cất gọn.
“Sư phụ……”
Cả hai đều tò mò nhìn Lê Tường, từ trước đến nay, sư phụ chưa từng bước tới phòng các nàng vào buổi tối.
“Sư phụ, người ghé đây có chuyện gì chăng?”
“Đương nhiên là chuyện tốt lành.”
---