Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 575



 

Trong thâm tâm họ vẫn đinh ninh rằng một nữ nhi, tốt nhất là nên an phận trong nội trạch, giúp phu quân nuôi dạy con cái là đủ rồi; còn việc phấn đấu vì lí tưởng sự nghiệp, chi bằng quên đi cho xong.

 

“Haizz…”

 

Lê Tường thở dài, nàng dọn dẹp vật dụng trên bàn rồi chuẩn bị tẩy trần nghỉ ngơi.

 

Nàng tới đây một mình, không thể thay đổi quá nhiều thứ ở thời đại này, chỉ có thể cố gắng hết sức thay đổi người bên cạnh mình, để những vị cô nương ấy được sống với sở thích của mình.

 

Chuyện nàng định hướng cho A Nhược làm việc tại phòng thu chi, tạm thời sẽ không tiết lộ cho bất kỳ ai.

 

Xét cho cùng, nàng ấy chỉ vừa mới đến đây, nếu nàng lập tức tuyên bố muốn A Nhược phụ trách phòng thu chi, hai nha đầu Đào Tử kia chắc chắn sẽ oán trách nàng bất công.

 

Thấm thoắt, hai tháng đã trôi qua.

 

Rốt cuộc, khế ước giữa lão kế toán và tửu lâu cũng đã mãn hạn.

 

Lê Tường cấp phát cho lão hai tháng bổng lộc, rồi khéo léo đưa tiễn ra về. Xử lý ổn thỏa mọi sự, nàng mới quay lại thông báo cho người trong tửu lầu, để A Nhược đảm nhiệm phòng thu chi.

 

Phu thê Lê Giang đã sớm rõ việc này, cả hai cũng từng tận mắt chứng kiến tài năng tính sổ của A Nhược, bởi vậy đều tán thành quyết định ấy.

 

Đám Đào Tử cũng không dị nghị gì, phòng thu chi và phòng bếp vốn chẳng có xung đột, các nàng lấy đâu ra ý kiến?

 

Nếu nói ai đó không vui lòng, e rằng chỉ có mỗi Tiểu Hoa mà thôi.

 

Rõ ràng cả hai đều cùng được mua đến đây, vậy mà nàng ta mỗi ngày đều phải mặt xám mày tro nơi bếp lửa, còn A Nhược đã nghiễm nhiên chuyển sang phòng thu chi, mỗi tháng còn được nhận không ít bổng lộc.

 

Hiện giờ đã là tháng tám, thời tiết khô nóng ngột ngạt, ngồi trước bếp lửa lại càng thêm oi ả khó bề chịu nổi. Tiểu Hoa làm việc hàng ngày đều mồ hôi nhễ nhại, chật vật vô cùng, trong khi A Nhược lại có thể an nhàn thoải mái ngồi trong tửu lầu, chỉ cần động tay viết vài nét chữ. Sự khác biệt này quá đỗi hiển nhiên, nàng ta làm sao có thể cam tâm chấp nhận?

 

Cũng bởi không thể chịu đựng thêm, đêm đó Tiểu Hoa liền nảy ý muốn trút giận. Nàng ta chẳng làm gì quá đáng, chỉ giả vờ nằm mơ rồi đạp người mà thôi, song cả đêm nàng cứ thế đạp A Nhược không biết bao nhiêu lần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

A Nhược biết trong lòng nàng ta không được yên, song bản thân A Nhược cũng chẳng phải hạng người cam chịu nhẫn nhục. Đêm đó bị trút giận, sang ngày hôm sau, A Nhược liền lập tức đi mách lẻo.

 

Tuy hiện giờ A Nhược thường xuyên phải làm việc chân tay nên có phần thô ráp hơn trước, nhưng thân thể nàng vẫn còn nhỏ nhắn, yếu ớt tựa thuở còn là tiểu thư khuê các. Bởi vậy, A Nhược bị Tiểu Hoa đạp cho mấy cái, trên chân tay đã hiện rõ những vết bầm tím.

 

Sáng hôm sau, nàng vừa kéo tay áo lên, Lê Tường đã tức khắc chú ý đến những dấu vết kia.

 

“Sao lại ra nông nỗi này? Vì lẽ gì tay lại thâm tím thế kia? Hay lúc làm việc bị va chạm vào đâu chăng?”

 

A Nhược lắc đầu, khẽ chu môi, ánh mắt vô thức đưa về phía kho hàng. Lê Tường lập tức thấu tỏ mọi lẽ.

 

Thì ra Tiểu Hoa do bất mãn vì nàng cất nhắc A Nhược quản lý phòng thu chi, thành thử cố ý gây khó dễ cho nha đầu kia.

 

Hai kẻ này hẳn không thể ở chung. Hậu nhật ắt sẽ phát sinh vô vàn mâu thuẫn khác.

 

Tiểu Hoa này tuy tâm địa chẳng thiện lương, song làm việc lại vô cùng cần mẫn.

 

Trong hai tháng này, nàng đã quan sát, Tiểu Hoa đúng là một người có thể chịu khổ. Nể nàng ấy siêng năng cẩn trọng, Lê Tường cũng chẳng nỡ hạ lời chê bai.

 

Nàng chỉ toan tính để A Nhược chuyển ra ngoài sớm, cốt là để tránh những va chạm không đáng có.

 

“Vậy cứ tạm thời chuyển đến ở cùng ta trước đi.”

 

Biểu tỷ sắp xuất giá rồi, đến lúc ấy lại để A Nhược dọn qua phòng biểu tỷ.

 

“Biểu muội, ngươi lại đây một chút.”

 

Nghĩ đoạn, Lê Tường chợt nghe tiếng biểu tỷ vọng ra từ gian phòng, nàng vội vàng cất tiếng đáp lời, chuẩn bị qua đó.

 

Khi xoay người, nàng bỗng nghĩ đến điều gì đó, bèn dặn dò A Nhược đôi lời.

 

---