Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 574



 

Chỉ cần từ bây giờ dạy dỗ A Nhược cặn kẽ mọi lẽ, đến khi lão kế toán kia từ chức hay nghỉ ngơi, nàng sẽ không còn sợ hãi mà luống cuống tay chân nữa.

 

Lê Tường cố ý nhìn vào ánh mắt A Nhược, lại bất ngờ phát hiện khi nàng ấy nhìn thấy cuốn thẻ tre, đôi mắt nàng ấy đã sáng bừng hơn không ít.

 

A Nhược với tinh thần sáng láng như hiện giờ, khác hẳn vẻ ngốc nghếch ngồi nhóm lửa hồi sáng.

 

“A Tường cô nương, ta có thể xem hiểu!”

 

So với những sổ sách đồ sộ thuở trước của gia đình nàng ấy, chút sổ sách nhỏ bé này chẳng đáng kể chút nào.

 

Thuở nhỏ, nàng ấy đã quen tai quen mắt với loại công việc này, cũng tiếp xúc với sổ sách từ rất sớm. Có thể nói, đây chính là điều nàng ấy quen thuộc nhất.

 

Nhưng vừa nghĩ đến đây, nàng ấy chợt nhớ tới thân nhân trong nhà mình, cảm xúc lập tức chùng xuống không ít. Chẳng qua Lê Tường lại không chú ý tới điều ấy.

 

Nàng chỉ nghe được tiểu nha đầu này nói nàng ấy đã hiểu.

 

“Tới, tới, tới, hiểu được là tốt rồi.”

 

Lê Tường kéo nàng ấy ngồi xuống trước bàn, đưa cuốn sổ ghi chép mà mình đã chép lại từ hôm qua cho nàng ấy xem.

 

Kỳ thực, sự khác biệt lớn nhất giữa cuốn sổ của nàng và của lão kế toán là nàng phân loại từng mục rất rõ ràng, chứ không hề gộp chung tất cả các khoản vào cùng một chỗ như trước kia.

 

Nàng sẽ tách riêng khoản chi cho phòng bếp và doanh thu hàng ngày của tửu lầu. Sau đó lại tách nhỏ mục chi phí ra: rau xanh, thịt tươi và thủy hải sản đều được liệt kê riêng biệt, cộng thêm những vật dụng khác cần dùng cho phòng bếp, như củi lửa, gia vị, vân vân…

 

Tóm lại, sổ ghi chép của phòng thu chi hiện tại là một mớ tơ vò hỗn độn, còn nàng là người đang từng bước gỡ rối từng sợi chỉ trong mớ bòng bong ấy. Và hiển nhiên, công việc sửa sang lại luôn vô cùng phiền toái.

 

A Nhược xem xét rất nghiêm túc, còn cẩn thận đối chiếu giữa hai cuốn sổ ghi chép. Rất nhanh sau đó, nàng ấy đã phát hiện ra sự tiện lợi trong cách tách riêng từng mục của Lê Tường.

 

Nhưng xem đến đây, nàng ấy lại cảm thấy nghi hoặc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“A Tường cô nương, người cho ta xem thứ này để làm gì?”

 

“Cho nàng xem, ắt có tác dụng của nó.”

 

Lê Tường đặt cuốn sổ ghi chép đã được nàng phân loại rõ ràng sang một bên, rồi giảng giải một lần cho A Nhược nghe về cách thức ghi chép, quy cách ngày tháng. Thấy bộ dáng nàng ấy cái hiểu cái không, nàng lại dứt khoát ngồi xuống làm mẫu, để nàng ấy ngồi một bên quan sát.

 

Kỳ thực, phương thức ghi sổ của nàng cũng không phức tạp. Chỉ là lão kế toán đã áp dụng phương pháp cũ rích đến mấy chục năm, giờ bảo lão sửa lại từ đầu, lão e là không làm nổi nữa rồi.

 

A Nhược là một cô nương thông minh, lại vô cùng mẫn cảm với các con số. Ngay cả khi Lê Tường ngẫu nhiên có chỗ chép nhầm, nàng vẫn có thể liếc mắt một cái đã chỉ ra.

 

Bên cạnh nàng có sẵn một hạt mầm tiểu kế toán tốt như vậy, không dùng tới thật quá đỗi đáng tiếc.

 

“Về sau, lúc đóng cửa tửu lầu dùng bữa xong, cứ đến phòng của ta, học cách ghi sổ đi.”

 

“A??”

 

A Nhược được sủng ái mà kinh sợ, nàng ấy căn bản không nghĩ tới hôm nay đến đây lại được giao thêm một công việc khác.

 

“Cứ học trước đi, chờ tới khi ngươi có thể chân chính hoàn thành công việc này một mình, lão kế toán về hưu, ta sẽ để ngươi chính thức đảm nhiệm vị trí tại phòng thu chi, mỗi tháng đều có bổng lộc.”

 

Lê Tường giải thích cặn kẽ, bảo nàng ngồi lại xem ta chép xong sổ sách rồi mới cho phép nàng trở về.

 

A Nhược có khế ước bán thân trong tay Lê Tường, do vậy việc để nàng đảm nhiệm phòng thu chi hoàn toàn không thành vấn đề.

 

Thế nhưng, tuổi tác nàng còn quá nhỏ, lại là một tiểu cô nương, e rằng quyết định này của nàng sẽ khiến các đại ca ngấm ngầm phê bình.

 

Nàng có cảm giác, ở thời đại này, kể cả người bên ngoài hay là người trong nhà mình đều không coi trọng nữ nhi.

 

Phụ mẫu và đại ca đều đứng trên lập trường người trong nhà mà ủng hộ công việc nàng đang làm, song trên thực tế, họ vẫn lấy quan niệm thông thường để đối đãi với người ngoài.

 

---