Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 579



 

Mọi người đều nói sinh lần thứ hai sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nàng ấy cũng đã hỏi lang trung rồi, sinh con đầu lòng bao giờ cũng khó khăn hơn đôi chút. Cho nên nàng ấy mới bồn chồn lo lắng đến vậy.

 

“Đúng rồi, Kim Thư ngươi trở về thật đúng lúc. Nơi này có tiểu muội ở cạnh ta rồi, ngươi đi ra ngoài gọi cô gia về đây. Cô gia vẫn chưa hay tin Tiểu Phúc Bao sắp chào đời đâu.”

 

Bụng Kim Vân Châu không đau chút nào, nàng ấy cũng không lo lắng chuyện gì, chỉ muốn trượng phu của mình nhanh trở về một chút, sớm nhìn thấy hài tử.

 

“Tiểu thư…… Người sắp sinh rồi……”

 

Kim Thư muốn ở lại bên cạnh chủ nhân của mình, nhất quyết không chịu rời đi. Nhưng Kim Vân Châu kiên trì nhất quyết muốn nàng ấy đi, cuối cùng Kim Thư chỉ đành nghe lời chạy ra ngoài.

 

Gần đây cô gia đều ở trong cửa hàng, nếu nàng ấy đi nhanh một chút, chỉ mất khoảng thời gian nửa khắc là có thể trở lại rồi.

 

Tiểu thư lần đầu khai hoa chắc chắn không thể nhanh đến vậy, nàng ấy hẳn sẽ kịp trở về để ở bên cạnh hầu hạ tiểu thư.

 

Kim Thư chạy đi rồi, trong phòng chỉ còn lại hai chị em dâu.

 

Mới đầu Kim Vân Châu còn có thể vừa nói vừa cười với Lê Tường, kết quả càng nói, sắc mặt nàng ấy càng thêm tiều tụy, chỉ mới qua một tuần trà ngắn ngủi, sắc mặt nàng ấy đã trắng bệch như tờ giấy, hai tay ôm chặt lấy bụng, đau đến mức không thốt nên lời.

 

“Muội muội! Ta… ta… ta… ta muốn c.h.ế.t!”

 

Kim Vân Châu từ bé đã được nâng niu như ngọc quý châu báu, đã từng chịu đau đớn bao giờ?

 

Nàng ấy lớn tới chừng này, cơn đau t.h.ả.m khốc nhất cũng chỉ là khi ngón tay bị lưỡi d.a.o sượt qua.

 

Nàng ấy cũng nghe nói sinh hài tử sẽ đau, cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nhưng chân chính cảm nhận được cơn đau này, lại thấy cả thân thể mình mềm nhũn, đau đến mức nàng ấy chỉ muốn ngất lịm đi.

 

Lê Tường cũng chưa từng trải qua tình cảnh này, tâm can nàng kinh hoàng tột độ, chỉ biết vội vàng nắm lấy tay tẩu tẩu, đoạn thét gọi Đào Tử cùng các tỳ nữ khác, giục chúng mau chóng đi mời bà đỡ và lang trung.

 

“Tiểu muội! Ta… ta cảm thấy… ta tựa hồ sắp lâm bồn rồi!”

 

Kim Vân Châu chỉ cảm thấy một trận đau nhói buốt nơi hạ thân, tiếp đó là một dòng chảy đột ngột, mang theo cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hoảng hốt đến lạ.

 

Lê Tường kinh hãi đến ngây dại, nàng chỉ biết trơ mắt nhìn bụng tẩu tẩu trong khoảnh khắc đã xẹp hẳn xuống!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thật là một cảnh tượng hỗn loạn khó tả. Cả Lê Tường và Kim Vân Châu đều chưa từng trải qua cảnh này, may mắn thay Quan thị trở về kịp thời, cũng kịp thời mời được bà đỡ theo về.

 

Lê Tường trực tiếp bị bà đỡ vội vã đuổi ra khỏi phòng, nàng chỉ có thể nghe thấy trong phòng vọng ra vài tiếng tiểu oa nhi khóc oe oe.

 

“Sư phụ?”

 

“Sư phụ? Vân Châu tỷ sao rồi? Tẩu tẩu đã hạ sinh nam hài hay nữ nhi?”

 

“Sư phụ?!”

 

Đám đồ đệ vây quanh Lê Tường, líu ríu hỏi han, nhưng sau một lúc lâu mới thấy nàng hoàn hồn.

 

“Ta cũng không biết……”

 

Cả người Lê Tường vẫn còn đang ngơ ngác như kẻ mất hồn, lúc ấy nàng còn thất thần đến mức quên cả việc vén màn che lên, làm sao biết tiểu hài nhi là nam hay nữ?

 

Thế nhưng… hình như tẩu tẩu lâm bồn thật nhẹ nhàng chăng?

 

“Thôi được rồi, các ngươi cứ trở vào phòng bếp lo công việc đi, chẳng mấy chốc sẽ rõ thôi.” Lê Tường thấm đi những giọt mồ hôi lạnh toát trên trán, đoạn nói với Yến Túc: “A Túc, mau vào kho mang trứng gà ra đây, ta muốn làm món trứng gà son.”

 

“Được!” Yến Túc lập tức hớn hở vâng lời rời đi.

 

Tẩu tẩu trong nhà hạ sinh hài tử là một chuyện đại hỷ, tửu lầu nên báo tin hỷ này ra ngoài, để mọi người cùng chung vui và chúc phúc.

 

Làm trứng gà son là lễ vật truyền thống, nàng cũng phải cấp tốc thông báo cho chưởng quầy Miêu một tiếng, trong hai ngày này, rượu và thức ăn sẽ giảm thẳng một nửa giá. Coi như mời khách nhân cùng chung hưởng niềm vui trong phủ ta.

 

Nàng vừa dứt lời, tâm trí đã quay trở lại với sự chờ đợi, không rõ tiền sảnh đã vui mừng đến mức nào, nàng chỉ biết nương vẫn chưa bước ra khỏi phòng, lòng đã nóng như lửa đốt.

 

“Tiểu muội!”

 

Lê Trạch nghe tin báo vội vàng chạy như bay về, chạy tới mức búi tóc trên đỉnh đầu hắn cũng đã xõa tung, xiêm y cũng xộc xệch, rối bời.

 

---