“Vân Châu đâu? Tình hình ra sao rồi?! Vì lẽ gì mà không một tiếng động nào phát ra?!”
Hắn vừa dứt lời hỏi han dồn dập, vừa nôn nóng định kéo cánh cửa phòng.
“Đại ca, tẩu tẩu đã lâm bồn rồi, huynh đừng nóng vội, nương sẽ ra ngay bây giờ thôi.”
“Đã hạ sinh rồi ư?! Là nam hài hay nữ nhi?”
Lê Trạch lần đầu tiên làm phụ thân, căn bản không biết phụ nữ sinh nở chịu khổ sở đến nhường nào. Hắn nghe được thê tử của mình đã bình an hạ sinh, quả tim đang treo lơ lửng cũng nhẹ nhõm đặt xuống, mặt mày hớn hở, vội vã hỏi về giới tính của hài nhi.
Đáng tiếc Lê Tường lại không hay biết rõ. Ngay lúc nàng đang ngượng ngùng, không biết phải đáp lời ra sao thì cửa phòng bật mở, là Quan thị ôm tiểu hài nhi ra.
“Nương!”
“A Trạch đã về đó ư? Mau lại đây, mau lại đây, nhìn nữ nhi của con đi!”
Quan thị cười rạng rỡ, khóe mắt cũng hiện lên những nếp nhăn hạnh phúc. Hai tay bà cẩn thận ôm tôn nữ như đang ôm giữ bảo vật trân quý nhất thế gian, từ từ đi đến trước mặt nhi tử, sau đó khẽ hé bàn tay, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn cho hắn ngắm nhìn.
“Là nữ nhi!!” Lê Trạch vui mừng đến ngây dại, hầu như cả hai tay hai chân đều muốn vươn ra đón lấy.
“Nó…… Vì cớ gì mà mặt nó nhăn nheo đến thế?”
Lê Trạch thầm tự hỏi bản thân vốn lớn lên không hề xấu xí, thê tử lại càng khuynh quốc khuynh thành, vì sao nữ nhi của hai người lại nhăn nhó dúm dó đến thế?
Tuy nhìn nó không đến nỗi khó nhìn, nhưng chẳng hề mang chút đặc điểm nào của cả hai người bọn họ!
Thấy hắn dám chê bai tôn nữ bảo bối của bà, Quan thị liền trực tiếp giáng cho nhi tử hai cước vào chân.
“Nhăn ở đâu? Tiểu oa nhi vừa sinh đều như vậy, qua vài ngày nữa sẽ mịn màng trở lại thôi. Được rồi, ngắm vậy là đủ rồi, ta ôm Tiểu Phúc Bao về phòng đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy thời tiết hiện giờ khá nóng, không sợ hài tử bị cảm lạnh, nhưng tiểu oa nhi mới sinh vẫn nên ở cạnh mẫu thân thì hơn.
Lê Tường vừa nghe bà muốn ôm tôn nữ đi, đã vội vàng chạy tới nhìn tiểu chất nữ một chút.
“Nương, đã cân Tiểu Phúc Bao chưa? Con bé nặng được mấy cân?”
“Cân rồi, sáu cân sáu (bằng 3,3kg), rất tốt!”
Quan thị nhớ tới chuyện này lại muốn cười, con số này quả là may mắn. Bởi vậy bà rất vui mừng, cứ cười không khép nổi miệng, hớn hở ôm tôn nữ vào phòng.
Lúc này bên trong phòng vẫn còn hỗn loạn, cửa luôn phải đóng kín mít, ngoại trừ bà đỡ thỉnh thoảng sẽ ra bên ngoài bưng vài chậu nước vào, còn lại không một ai được phép bước vào hết.
Kim Vân Châu sinh hạ thuận lợi, bà đỡ không cần phải bận rộn nhiều, bởi vậy người ta chỉ có thể chạy tới chạy lui mong được thêm chút tiền mừng.
Thấy mình chẳng thể vào được, Lê Tường dứt khoát trở về phòng bếp, bắt tay vào làm trứng gà nhuộm đỏ.
Nàng đang tính toán, phải đưa món này cho khách nhân của tửu lầu, cũng muốn đưa cho các thương hộ có chút thân tình quanh vùng, cùng các nhà có quan hệ thân thiết như Tần gia, Bạch gia. Bởi vậy cần không ít trứng gà nhuộm đỏ.
Phòng bếp chuyên môn dành ra hai nồi để nấu trứng gà nhuộm đỏ này.
Trứng gà nhuộm đỏ chỉ cần cho bột gạo đỏ vào trực tiếp nấu chung là được, chẳng tốn chút công sức nào, chỉ cần lưu tâm lửa sao cho trứng không bị vỡ nát là xong. Rất nhanh, hai nồi lớn đầy trứng đã bắt đầu được đặt lên bếp.
Sau nửa canh giờ, Lê Giang sau khi tới bến tàu nhận hàng cũng đã trở về. Vừa nghe tin tôn nữ nhà mình chào đời, hắn vui mừng tới mức chẳng màng đến cá, vội vã chạy đến ngoài cửa phòng, liên tiếp gọi nhi tức ôm hài tử ra cho hắn ngắm một cái.
Quan thị nhìn tôn nữ đang nằm trong n.g.ự.c nhi tức, ngoan ngoãn b.ú sữa, làm sao bà có thể ôm tôn nữ ra ngoài vào lúc này được?
Bởi vậy bà trực tiếp khiến hai phụ tử bên ngoài phải ‘ăn’ một bát canh bế môn (ý là cho đứng ở bên ngoài chờ). Mãi cho đến khi trong phòng đã dọn dẹp tươm tất, bà mới cho nhi tử đi vào.
Lê Giang chẳng tiện vào phòng nhi tức mới sinh, dù lòng hắn sốt ruột khôn nguôi, cũng đành chịu vậy.
---