Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 592



 

Lê Trạch ngẫm lại cũng cảm thấy dở khóc dở cười, phụ mẫu nhà ai mà chẳng theo trưởng tử, vậy mà phụ mẫu nhà hắn lại một mực ở cạnh tiểu muội, nói thế nào cũng không chịu chuyển qua tòa phủ đệ lớn.

 

“Đại ca, đi thôi, chúng ta lại lên lầu ba nhìn xem.”

 

“A a! Ta tới đây.”

 

Hai huynh muội cùng nhau lên lầu ba, không ngoài dự đoán của Lê Tường, cơ bản cửa sổ của lầu ba và lầu hai đều là loại tấm ván có thể tháo rời.

 

Đặc biệt là tầm nhìn trên lầu ba càng tốt hơn, tháo cửa sổ xuống, ngắm cảnh sẽ càng thêm thoải mái. Đứng từ nơi này, có thể nhìn rõ ràng con sông An Lăng và rừng cây ăn quả gần đó.

 

Chỉ duy nhất một điều không quá hoàn hảo, chính là lầu ba có hơi ít nhã gian, nếu muốn làm nhiều thêm mấy gian nữa, tự nàng phải sửa lại vách ngăn.

 

Thế nhưng đây đều là những vấn đề nhỏ, nói tóm lại, sau khi xem xét xong, Lê Tường tỏ ra rất hài lòng.

 

Ba người bọn họ xem xét cẩn thận tầng trên tầng dưới, rồi mới trở về nơi môi giới, bắt đầu bàn bạc việc mua bán tửu lầu này.

 

Bởi lẽ ngân lượng bên Lê Ký vẫn chưa rút về, còn khoản bạc bên Lê Trạch muốn thanh khoản cũng cần đôi ba ngày, vậy nên ba người đã hẹn, đôi ngày sau sẽ trở lại ký kết khế ước.

 

Hiện giờ chỉ đặt cọc trước năm trăm ngân bối cho Bát Trân Lâu, e kẻ khác nẫng tay trên mà chiếm mất.

 

Chỉ trong chốc lát đã mất đi năm trăm ngân bối, Lê Tường đau lòng khôn xiết, bởi vậy nàng lòng nào còn nghĩ ngợi chuyện trang hoàng tửu lầu mới, chỉ muốn lập tức trở về tửu lầu lo liệu công việc mà thôi.

 

Lê Trạch cũng vội vàng tới bến tàu nhận hàng hóa, bởi vậy hai huynh muội nhà họ bèn chia tay nhau ngay tại đầu phố.

 

Đến hoàng hôn, khi công việc đã đâu vào đấy, lúc cả nhà tề tựu dùng bữa, Lê Tường mới tiết lộ chuyện mua Bát Trân Lâu cho mọi người hay.

 

“Cái gì?! Bát Trân Lâu ư?!”

 

“Sư phụ! Người nói tới Bát Trân Lâu trong nội thành ư?!”

 

“Nội thành……”

 

Lê Tường khẽ gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tất cả những người trên bàn kinh ngạc tới mức đũa trong tay cũng rơi lả tả. Dẫu trong túi họ chẳng dư dả bao lăm, nhưng vẫn tường tận giá nhà đất chốn nội thành. Một tòa tửu lầu như vậy, cũng phải ngót nghét vạn ngân bối.

 

Tửu lầu nhà ta mới khai trương được bao lâu đây? Làm sao đã có đủ bạc mua tửu lầu chốn nội thành?

 

Trong số đó, Quan Thúy Nhi cùng phu thê Lê Giang là những người kinh hãi nhất. Rốt cuộc, chính họ đã tận mắt chứng kiến Lê Tường gây dựng sự nghiệp từ một quán xá nhỏ cho đến tửu lầu quy mô như ngày nay, nên cũng thấu rõ tài sản trong tay nàng hiện có bao nhiêu.

 

Nhiều nhất chỉ vỏn vẹn mấy ngàn ngân bối mà thôi, đó còn là đã vét sạch tiền từ tửu lầu hiện tại để gom góp. Dẫu thế nào, cũng tuyệt nhiên không đủ mua Bát Trân Lâu.

 

“Tương Nhi, con……”

 

Lê Giang muốn hỏi nữ nhi lấy từ đâu ra nhiều tiền như vậy, thế nhưng lời vừa ra tới miệng, hắn liền liếc mắt nhìn quanh, rồi lặng lẽ nuốt những lời định hỏi vào trong. Chuyện tiền bạc không tiện bàn trên bàn ăn.

 

“Quên đi, ăn cơm trước đã, để lát nữa dùng bữa xong sẽ bàn bạc kỹ lưỡng.”

 

Mua Bát Trân Lâu đã thành chuyện đã rồi, không thể tránh khỏi. Hắn đã thấy rõ quyết tâm sắt đá của nữ nhi, lại càng hiểu rõ không ai có thể ngăn cản được nàng. Đã như vậy, hắn còn có thể nói gì đây?

 

Khi đương gia đã cất lời, bọn tiểu bối trên bàn liền im lặng, không dám hỏi thêm. Dùng bữa xong, đám người ấy lại răm rắp dọn dẹp phòng bếp, rồi tự giác về phòng nghỉ ngơi.

 

Hiển nhiên, Lê Tường bị phụ mẫu gọi vào phòng để ‘tra khảo’ kỹ lưỡng mọi chuyện. Cùng lúc đó, ở bên ngoài A Nhược cũng bị hai tỷ muội Đào Tử kéo vào trong phòng.

 

Bởi vì ngay từ đầu, hai tỷ muội bọn họ vốn đã đối xử khá tốt với A Nhược, lại trải qua mấy ngày nay ở chung, tình nghĩa giữa ba người càng thêm sâu đậm. Cho nên lúc mới bước vào, A Nhược còn ngỡ hai người kia gọi mình vào để vui đùa chốc lát. Nào ngờ, hai người họ lại muốn nàng ấy chỉ dạy cách tính toán.

 

“Hai người thật sự nghiêm túc đó sao?”

 

A Nhược đã ở tửu lầu được mấy tháng, dù chưa dám xưng là thấu rõ tâm tư, nhưng cũng biết không ít chuyện về hai tỷ muội Đào Tử.

 

Từ nhỏ, hai người ấy đã bị bán đi bán lại, mù chữ. Cũng là sau này khi đi theo Lê Tường, được nàng chỉ dạy mới biết vài nét chữ thường.

 

Chữ viết đã thế, huống hồ gì số học. Hiện giờ hai người ấy chỉ biết đếm đến mười mà thôi. Với những người không có chút nền tảng nào như họ, việc học tính toán quả thực chẳng dễ dàng chút nào.

 

A Nhược nghĩ tới những điều nàng đã học từ thuở bé, có thể nói học vấn vốn là một quá trình dài đằng đẵng. Nếu thiếu đi lòng kiên nhẫn, ắt sẽ chẳng thành công.

 

“Vì sao các ngươi bỗng dưng lại muốn học những thứ này?”

 

---