Đào Tử nhìn muội muội mình, đoạn khẽ thở dài một tiếng: “Thật ra cũng chẳng có gì đáng nói, chúng ta chỉ mong học hỏi thêm ít kiến thức mà thôi. Ngươi thử nhìn các vị đầu bếp trong tửu lầu mà xem, ngoại trừ ta và Hạnh Tử ra, ai nấy đều tinh thông sổ sách cả. Vốn dĩ là người một nhà, chúng ta không muốn để bản thân thua kém mọi người quá xa như vậy. Ta cũng muốn nhờ sư phụ chỉ dạy, nhưng hiện tại sư phụ lại sắp mua Bát Trân Lâu, sau này hẳn sẽ càng bận rộn hơn nữa, bởi vậy đành đến cầu khẩn ngươi dạy dỗ chúng ta thôi.”
Những lời này là xuất phát từ tấm lòng, Đào Tử không hề nói dối. Chỉ là nàng ta lại không nói hết lẽ lòng, vẫn còn một nguyên nhân chưa kể ra. Hiện giờ hai tỷ muội bọn họ đã không còn nô tịch, lại đi theo sư phụ học nghề, đây là một chuyện cực tốt. Nhưng tiểu muội của nàng và Yến Túc…
Sự chênh lệch giữa hai người bọn họ thực lớn lao. Hiện tại hai tỷ muội chỉ có thể nỗ lực hết mình, học hỏi thêm đôi chút kiến thức, cốt để bản thân trở nên hữu dụng hơn, hầu mong kéo gần khoảng cách giữa hai người. Tiểu muội thật lòng ái mộ vị công tử kia, là tỷ tỷ, nàng đương nhiên muốn hết lòng trợ giúp.
Hai tỷ muội nài nỉ A Nhược hồi lâu, A Nhược thấy hai người quả thực thật lòng cầu học, cũng đành chấp thuận.
Chỉ là những ngày tiếp theo, nàng ấy vẫn không tìm được cơ hội qua dạy bọn họ.
Bởi vì tửu lầu quả thực quá đỗi bận rộn…
Bát Trân Lâu đã thuận lợi mua lại, Lê Ký cũng bắt đầu quá trình dời đổi. Song bọn họ không hề động đến những đồ đạc vốn thuộc về Lê Ký tửu lầu, bàn ghế đều được giữ lại nguyên vẹn, ngay cả Khương Mẫn cũng tùy ý ở lại nơi này.
Sau đó, Lê Ký tửu lầu lại trở về với nghề kinh doanh cố hữu của mình, vẫn buôn bán trà bánh màn thầu, và thêm một loạt món ăn chế biến từ bột mì.
Quan Thúy Nhi cùng Lạc Trạch và các đồ đệ bên cửa hàng thịt hầm cũng tề tựu ở đây. Nàng còn thu nhận thêm hai tiểu đồ đệ nữa. Về cơ bản, nơi đây chuyên bán các món bột mì, vừa vặn hợp khẩu vị với món thịt hầm.
Còn những người khác thì sao? Đương nhiên đều cùng Lê Tường đến Bát Trân Lâu. Không, hiện tại nơi này đã đổi tên thành Tương Ký Tửu Lầu.
Hai tửu lầu tuy cùng nhau kinh doanh, song sổ sách lại được tách bạch rõ ràng. Vào giai đoạn này, Tương Ký đã hoàn toàn thuộc sở hữu của một mình Lê Tường. Ngoại trừ khoản hoa hồng dành cho tất cả mọi người trong tửu lầu, tất thảy tiền bạc còn lại đều quy về một mình nàng.
Mới đầu tháng đã bắt đầu buôn bán, vậy mà Tương Ký Tửu Lầu này đã thu về lợi nhuận tương đương hai, ba tháng của Lê Ký, thực khiến người ta tặc lưỡi tán thán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nội thành và ngoại thành chỉ khác nhau một chữ, vậy mà lợi nhuận lại chênh lệch nhiều đến thế. Chẳng trách người người đều muốn hướng về nội thành lập nghiệp.
Thoáng chốc ba tháng đã trôi qua, Tương Ký Tửu Lầu nhờ vào đủ loại món ăn mới lạ cùng hương vị độc đáo, đã hoàn toàn đứng vững gót chân nơi nội thành, thậm chí danh tiếng nơi này còn vượt xa Đông Hoa tửu lầu.
Thế nhưng, phần trang trí hoa lệ của Đông Hoa vẫn là điều Tương Ký chưa thể sánh bằng, bởi vậy một vài thương nhân khi muốn đãi khách hoặc tổ chức yến tiệc vẫn sẽ chọn Đông Hoa. Do đó, hai tửu lầu dù cùng tọa lạc trong nội thành, song lại chẳng hề có xung đột nào.
Hơn nữa, trong chính sảnh của Tương Ký còn treo một tấm bảng hiệu do đích thân Đại tư mã đề tặng, tựa như một cây Định Hải Thần Châm trấn giữ. Bởi vậy, dù kẻ khác có tâm tư kín đáo đến đâu cũng chẳng dám tìm đến Tương Ký gây phiền toái.
Lê Tường vùi mình trong phòng bếp, làm việc quần quật như con thoi. Sau hơn hai tháng bận rộn không ngừng, nàng mới có được chút thời gian nhàn rỗi hiếm hoi.
Thiếu vắng biểu tỷ và Khương Mẫn, phòng bếp quả nhiên quá đỗi bận rộn. Cũng may, mấy tháng qua, tay nghề ba đồ đệ đã trở nên thuần thục hơn rất nhiều, đa số món ăn đều hoàn thành trôi chảy. Lại có thêm mấy người A Thất ra tay tương trợ, trong phòng bếp mới không đến nỗi rối ren.
Thế nhưng, số lượng người trong phòng bếp quá ít ỏi, thật sự bất ổn. Mấy người bọn họ luôn phải gồng mình gánh vác một ngày phục vụ khách nhân đông đúc. Đến khi tửu lầu đóng cửa, ai nấy đều đau eo mỏi lưng, tựa như vừa vác gạch cả một ngày dài mệt mỏi.
Để giữ gìn sức khỏe cho mọi người, Lê Tường thừa lúc trời đổ mưa lớn khiến tửu lầu vắng khách hơn ngày thường, nàng bèn rời cửa đi đến nhà môi giới, mua thêm bốn người về làm việc.
Tửu lầu làm ăn ngày một hưng thịnh, đã đến lúc phải bổ sung nhân sự. Nàng cũng từng suy tính muốn nhận thêm vài đệ tử, song hiện tại chẳng có đủ thời gian để đích thân chỉ dạy. Ngay cả mấy người Đào Tử cũng không được tận tình hướng dẫn như thuở ban đầu, đều phải vừa học vừa tự mình mày mò.
Hơn nữa, ngày mai chính là ngày thành hôn của biểu tỷ, công việc hiển nhiên càng thêm chất chồng. Lê Tường chỉ hận mình không thể mọc thêm mấy cái tay nữa để lo liệu cho xuể.
“Sư phụ! Rau xanh người cần cho yến tiệc ngày mai đã được đưa đến, các loại thịt cũng vậy, chỉ còn cua vẫn chưa thấy đâu.”
---