Người ổn định hàng hóa thì lo liệu đống hàng hóa, ai nấy đều ước sao mình có thêm bốn cánh tay.
Quan Phúc ngồi xổm trên boong thuyền túm lấy đống hàng hóa, kiên trì được thời gian nửa nén hương, đôi chân đã tê dại. Mắt thấy sóng đã dịu bớt, vừa định cựa mình một phen, ngờ đâu một đợt sóng dữ khác lại ập tới, cuốn lấy khiến đôi chân tê dại của hắn không còn đứng vững, hắn hoảng hốt, rơi thẳng xuống sông.
Dù hắn cũng biết bơi đôi chút, nhưng sóng trên sông quá lớn, lúc hắn ngã xuống, vừa ngoi đầu lên đã bị sóng dữ nhấn chìm trở lại. Lê Giang ỷ vào tài bơi lội không kém của mình, chẳng chút do dự mà nhảy xuống nước cứu người.
Kết quả suýt chút nữa cả hai đều không thể lên bờ. Khó khăn lắm những người khác mới vớt được cả hai lên. Quan Phúc dù sặc không ít nước nhưng không hề hấn gì, ngược lại Lê Giang lại cảm thấy bụng đầy khó chịu, vừa được kéo lên thuyền đã lập tức hôn mê bất tỉnh.
Người trên thuyền vội vàng cấp cứu, ép hết nước trong bụng người ra, thế nhưng người vẫn không tỉnh lại.
Sau đó, chúng mới hay rằng khi ở trong nước, chẳng hay hắn đã bị vật gì va phải đầu. Chờ tới khi chúng cuống cuồng đuổi tới bến tàu, cơ hồ đã kiệt sức tận lực.
Thật trùng hợp làm sao, ngay lúc ấy, bọn họ lại gặp đoàn người Ngũ Thừa Phong vừa áp tiêu trở về. Ngũ Thừa Phong và thuộc hạ thuận tay tương trợ, dùng mã xa cấp tốc đưa Lê Giang tới y quán.
Chuyện là thế đó. Lúc tới y quán, lang trung khám bệnh nói chẳng có việc gì nghiêm trọng, chỉ cần tịnh dưỡng một thời gian, chờ Lê Giang tỉnh lại ắt sẽ vô sự.
Hay tin chẳng xảy ra đại sự, trái tim đang treo lơ lửng của Quan thị mới hạ xuống. Lê Trạch vẫn chưa yên lòng, liền lại phía trước tìm lang trung hỏi cặn kẽ thêm lần nữa.
Sau khi biết phụ thân thật sự không còn hiểm nguy, hắn mới yên tâm, thành thật đi mua một mớ lớn d.ư.ợ.c liệu chuẩn bị chờ phụ thân tỉnh lại sẽ mang về dùng.
Ngay khi hắn vừa quay đầu, đã thấy tiểu muội nhà mình đang chăm chú nhìn phụ thân, còn tứ oa đứng sau nàng lại đang chăm chú nhìn nàng, ánh mắt kia có phần nóng bỏng.
Mấy tháng không gặp, khiến hắn suýt chút nữa đã quên khuấy chuyện giữa tên tiểu tử này và tiểu muội của mình.
Chờ phụ thân khang phục, hôn sự của biểu muội xong xuôi, đến lúc đó, nên tác thành hôn ước cho hai người họ.
Nói thật, Lê Trạch vẫn chưa mấy ưng ý Ngũ Thừa Phong, dù sau khi hắn hồi phục ký ức, đã cảm thấy thân cận hơn với tên kia, nhưng gia thế đối phương thật sự chẳng ra gì.
Kể cả khi đối phương đã đoạn tuyệt quan hệ, nhưng ai biết được một ngày nào đó, những kẻ trong Ngũ gia kia có phát rồ tìm đến tận cửa nhà họ quấy phá hay không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Điều duy nhất khiến hắn vừa ý chính là Ngũ Thừa Phong luôn tỏ ý nguyện ở rể, chứ không muốn cưới vợ.
Như vậy, tiểu muội vẫn có thể cận kề phụ mẫu, hắn cũng có thể thường xuyên ghé thăm, không lo tiểu muội phải chịu bất cứ điều tủi nhục nào.
Thế nhưng trước mắt, vẫn không nên để hai người này thân thiết quá mức, tránh bị người đời dèm pha.
Lê Trạch tiến lên kéo áo Ngũ Thừa Phong, trước hết là cảm tạ hắn, sau đó mới nhắc nhở hắn rằng mã xa của tiêu cục vẫn đang đợi ngoài cổng.
Ngũ Thừa Phong tức khắc lĩnh hội ý tứ của Lê Trạch, đúng lúc hắn cũng cần phải quay về tiêu cục một chuyến, chuyện ở chốn này không cần hắn phải nhọc tâm nữa.
“Thẩm nhi, ta có việc cần quay về tiêu cục, vậy nên phải đi trước, không thể đưa các ngươi trở về. Ngày mai ta sẽ đích thân tới phủ thăm Đại Giang thúc.”
Quan thị liên tục gật đầu, để nhi tử tiễn hắn ra cửa. Sau đó, cả nhà lại hết mực quan tâm đến người bệnh trên giường tre mà không ai còn nhớ rằng Ngũ Thừa Phong vừa trở về, hẳn là chưa hay tửu lầu nhà họ đã dời đi nơi khác.
Vả lại, ngày mai còn là đại hôn của Quan Thúy Nhi, phỏng chừng tửu lầu sẽ vô cùng bận rộn.
Chờ đến ngày hôm sau, Ngũ Thừa Phong hăm hở tìm đến ‘Lê Ký tửu lầu’, hắn chỉ thấy cổng lớn đóng im ỉm, bên trên còn treo một tấm biển vô cùng bắt mắt.
Hôm nay chủ nhân có hỷ sự, xin tạm nghỉ một ngày.
Ngũ Thừa Phong ngây ra...
Chủ nhân có hỷ sự? Rốt cuộc là ai có hỷ sự cơ chứ? Chắc là hài tử của Lê Trạch đã hạ sinh từ lâu rồi chăng...
Ngũ Thừa Phong qua lại bên ngoài tửu lầu mấy lượt, cửa hậu cũng bị đóng kín mít, hiển nhiên không một bóng người bên trong.
Mãi tới khi hắn hỏi thăm tiệm tạp hóa sát vách, mới hay rằng tửu lầu đã sớm dời đi nơi khác. Vả lại, hôm nay lại chính là ngày thành thân của Quan Thúy Nhi cùng Lạc Trạch!
Sau khi hỏi rõ địa chỉ mới, hắn liền trực tiếp ghé ven đường mua lễ vật, chuẩn bị thêm chút bạc lẻ. Ngày hỷ sự thế này, tuyệt nhiên không thể đến tay không.
---