Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 596



 

Sớm hôm nay, Ngũ Thừa Phong đã ra ngoài. Sau khi mua sắm lễ vật xong xuôi, y vội vã tới Tương Ký Tửu Lầu, khi ấy vừa qua giờ Tỵ.

 

Ngay giờ khắc này, bên ngoài Tương Ký Tửu Lầu đã giăng từng hàng lụa đỏ thêu không ít chữ Hỉ lớn. Cửa chính mở rộng hoác, song bên trong lại vắng tanh, chỉ có vài tiểu nhị đang tất bật qua lại bố trí đại sảnh.

 

Xét cho cùng, y cũng là khách quen của tửu lầu. Vài tên tiểu nhị liếc qua liền nhận ra y, rồi niềm nở đón y vào trong.

 

“Ô kìa, không phải tiểu tử Thừa Phong đó ư? Mấy tháng không gặp, ngươi trông rám nắng đi không ít đó nha.”

 

Chưởng quầy Miêu ôm một thùng kẹo hỉ to tướng giao cho tiểu nhị, rồi khẽ mỉm cười tiến về phía y.

 

“Giờ phút này đang bận rộn vô cùng, e rằng tiểu chủ nhân không tiện tiếp chuyện với ngươi. Hay là ngươi lên lầu nghỉ chân một lát?”

 

Tiệc vui nhà ta tuy không quá long trọng, song lại là một ngày trọng đại mà chủ nhân cực kỳ coi trọng, hiển nhiên sẽ bận rộn ngập đầu.

 

Chưởng quầy Miêu làm việc ở tửu lầu đã lâu năm, cũng hiểu rõ tường tận quan hệ giữa Ngũ Thừa Phong và Lê gia.

 

Nếu không có gì bất trắc, qua hai, ba năm nữa, y chính là cô gia của tửu lầu này. Đều là người một nhà, việc y lên lầu hai, lầu ba là lẽ thường tình.

 

Ngũ Thừa Phong không muốn xuống hậu bếp làm phiền nàng, y đang định gật đầu thì bất ngờ nghe thấy một trận thanh âm ồn ào vọng đến từ bên ngoài tửu lầu. Có cả nam lẫn nữ, giọng điệu lại vô cùng lớn tiếng.

 

“Hảo lắm! Nhìn cái tửu lầu này xem! Các ngươi ở thành phồn hoa chén ngọc đầy mâm, mà nỡ lòng nào quẳng lão thái bà ta ở thôn quê ăn cỏ ăn trấu ư!”

 

“Phải đó! Phúc Tử ngươi quả là kẻ bạc tình!”

 

Chỉ thoáng nghe thanh âm đã biết kẻ đến không có ý tốt lành. Hai người vừa ngoảnh đầu đã thấy Quan Phúc mặt mày cứng đờ như khúc gỗ, dẫn một đám đông vào tửu lầu.

 

Thấy sắc mặt của y, Ngũ Thừa Phong và chưởng quầy Miêu lập tức hiểu ra, đám người theo chân y vào chính là người nhà họ Quan.

 

Tuy Quan Phúc đã ly gia với bọn họ, nhưng mẫu thân vẫn là mẫu thân. Nữ nhi thành hôn mà không thỉnh bà ấy đến thì thật khó coi.

 

Cũng may, hiện tại bọn họ chỉ biết đây là một tửu lầu đang làm tiệc hỉ, vẫn chưa hay tửu lầu này là sản nghiệp của Lê Tường. Nếu biết, e rằng còn ầm ĩ hơn bội phần.

 

Quan Phúc khẽ thở dài một tiếng trong lòng, rồi tiến lên kéo chưởng quầy Miêu lại.

 

“Chưởng quầy Miêu, đây là mẫu thân của ta, đây là người nhà của đại huynh ta, phiền ngươi dẫn họ lên lầu hai an tọa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Được rồi!”

 

Chưởng quầy Miêu vô cùng tinh ý. Ánh mắt y khẽ đảo, lập tức trưng ra gương mặt niềm nở, khách khí vô cùng, kêu một tiếng “lão phu nhân”, rồi cung kính mời họ lên lầu.

 

Một tiếng “lão phu nhân” này đã khiến Quan lão bà mở cờ trong lòng, bà ta lập tức quên mất chuyện phải trút giận lên đầu tiểu nhi tử.

 

Cũng chẳng trách được. Từ trước tới nay, bao giờ bà ta mới được người khác gọi là “lão phu nhân” đâu? Đặc biệt là do một chưởng quầy đại tửu lâu trong thành hô lên như vậy, thật sự khiến bà ấy vô cùng mãn nguyện.

 

“Đi thôi, đi thôi, chúng ta lên lầu xem sao.”

 

Cuối cùng Quan lão bà cũng lộ ra vẻ mặt tươi cười hớn hở, theo chưởng quầy Miêu lên lầu.

 

Quan đại ca vẫn còn muốn nói thêm điều gì đó với đệ đệ, nhưng lại bị nương tử của mình lôi lên lầu hai.

 

Cả nhà kia rất nhanh đã khuất dạng nơi cửa thang lầu. Lúc này, Quan Phúc mới để ý tới Ngũ Thừa Phong.

 

“Thừa Phong ngươi tới rồi. Hay là xuống phía sau ngồi đi? E rằng trên lầu sẽ có chút ồn ào không yên tĩnh.”

 

“Phúc Tử thúc à, người nói vậy chẳng khác nào coi ta là kẻ ngoài sao? Xương cốt của ta nào chịu được cảnh ngồi không nhàn rỗi. Người xem có điều gì cần ta trợ giúp thì cứ gọi một tiếng. Hôm nay là ngày đại hỉ, ta cũng nên xúm vào lo liệu một phen mới phải chứ.”

 

Quan Phúc khẽ gật đầu không ngớt, hôm nay quả là bận rộn khôn cùng. Tỷ phu bị thương nặng, không tiện ra khỏi cửa, mọi việc bên ngoài đều dồn hết lên vai hắn. Ngay cả chàng rể cũng chẳng thể theo giúp một tay.

 

Một mình hắn vừa phải lo toan mọi sự lớn nhỏ, vừa phải đối phó với lão nương cùng đại ca, thật sự là tâm lực lẫn thể xác đều kiệt quệ.

 

Dẫu sao đi nữa, Ngũ Thừa Phong tiểu tử này rốt cuộc cũng là người trong nhà, đối phương nguyện lòng phò tá thật đáng quý. Bảo một mình hắn xử lý nhiều chuyện như vậy quả thật có chút khó bề xoay sở.

 

“Nhắc đến mới nhớ, quả thật có một việc muốn nhờ ngươi ra tay tương trợ.”

 

Hắn ngoái nhìn vị trí trên lầu, đoạn ghé sát vào Ngũ Thừa Phong, hạ giọng nói khẽ: “Tính nết lão nương ta vốn hay gây chuyện, nếu để bà ấy biết tửu lầu này thuộc sở hữu của Tường nha đầu, chắc chắn sẽ làm ra một trận long trời lở đất. Cho nên, ta muốn nhờ ngươi hồi phủ thỉnh mấy vị huynh đệ bên tiêu cục qua đây ăn tiệc, tiện thể giúp ta ngăn bớt phong ba.”

 

Ngũ Thừa Phong đành câm nín.

 

Nhìn bộ dáng thần bí khó lường của Quan Phúc, y còn ngỡ đối phương có chuyện trọng đại muốn nhờ vả, ai ngờ lại là sai y về thỉnh thêm bằng hữu bên tiêu cục.

 

---